Vinh Thiển kinh ngạc nhìn chiếc nhẫn trên tay chằm chằm, từ nay về sau, có phải cô đã thật sự bị Lệ Cảnh Trình giam giữ trong lồng rồi hay không?
Vinh An Thâm tiếp tục tiếp đón khách khứa, sau khi tiệc rượu kết thúc, những chiếc xe nối đuôi nhau rời khỏi khách sạn, Vinh An Thâm quay đầu lại nhìn đứa con gái của mình, rốt cuộc trong lòng ông có chút không nỡ: “Thiển Thiển, nếu con muốn về nhà…”
“Ba, con không muốn.” Vinh Thiển không nói gì khác, Cố Tân Trúc kéo kéo cánh tay Vinh An Thâm: “Về nhà thôi, ông cũng uống không ít rượu, sau này giao Thiển Thiển cho Lệ Cảnh Trình đi.”
Vinh An Thâm gật gật đầu.
Nhìn thấy bọn họ ngồi vào ghế sau xe rời đi, Lệ Cảnh Trình vẫy vẫy tay, có người chạy xe đến trước mặt anh, anh mở cửa xe ra, ý bảo Vinh Thiển lên xe.
Trở về nơi ở của Lệ Cảnh Trình, đây cũng là lần đầu tiên Vinh Thiển đến đây, một ngôi biệt thự độc lập nguy nga lộng lẫy, so với Vinh gia thì rõ ràng là xa hoa hơn, cô đi vào trong cùng anh, cổng mái vòm nối liền với hành lang dài uốn khúc, toàn bộ nền trên hành lang đều được lát đá cẩm thạch, ngôi biệt thự vừa rộng lớn lại vừa trống trải, giống như lâu đài cổ kính ở Châu Âu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

