Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tay Cầm Vật Tư Thành Phố Ngầm, Điên Cuồng Tích Trữ Ngàn Vạn Vật Tư Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Đặng Hưng Bằng không thể nào dung thứ cho việc con trai thách thức uy quyền làm cha của mình.

Gân xanh trên trán ông ta nổi lên, bên tai toàn là tiếng xì xào kinh ngạc của hàng xóm.

Giây phút này chỉ cảm thấy có một đứa con trai như vậy thật mất mặt, hoàn toàn không nghĩ đến vấn đề giáo dục của bản thân.

Ánh mắt oán độc nhìn người phụ nữ đang trốn trong lòng cha mình.

Đều tại cô ta! Chính vì con đàn bà đê tiện này mà cha đánh cậu!

Khương Ức Mai bị cú đá này của Đặng Hưng Bằng dọa cho giật mình, đau lòng che chở cho con trai.

Sắc mặt tái nhợt, đau khổ nhìn người chồng xa lạ này của mình.

"Đánh người là không đúng rồi!"

"Đây là con trai ruột đó! Vì tiểu tam mà đánh vợ con mình! Trời đất ơi, Đặng Hưng Bằng cũng quá đáng sợ rồi!"

Sắc mặt Đặng Hưng Bằng âm u như đáy nồi, nhìn hàng xóm xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, tâm trạng nặng trĩu.

"Đóng cửa lại rồi nói! Đừng có ở ngoài làm trò cười cho thiên hạ!"

Nghe thấy vậy, hàng xóm biết là hết kịch hay để xem, chép miệng có chút tiếc nuối chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này.

"Ồ! Náo nhiệt quá nhỉ!"

"Đây là phòng 402 phải không! Căn nhà này đã là của đại ca chúng tôi rồi! Sao bên trong vẫn còn có người ở?"

Một bàn tay to lớn cứng rắn kéo cánh cửa mà Đặng Hưng Bằng đang đóng dở ra.

Những người hàng xóm định rời đi cũng không đi nữa.

Thầm nghĩ không biết nhà này hôm nay có chuyện gì mà người cứ đến hết tốp này đến tốp khác, chuyện vui xem mãi không hết.

Khương Thăng Nguyệt nấp trong đám đông xem một màn kịch hay.

Không ngờ đám người của công ty thế chấp mà Chu Kiền dẫn tới lại đến thu nhà đúng lúc như vậy.

Hiếm khi có được tâm trạng thảnh thơi thế này, thậm chí cô còn muốn mua một bịch hạt dưa để cắn.

Đặng Hưng Bằng nhíu mày nhìn ba người.

Người đang nói thì gầy gò yếu ớt, nhuộm một đầu tóc xanh lá, người đang nắm lấy cửa phòng thì cao lớn vạm vỡ, trên trán còn có một vết sẹo, vẻ mặt hung tợn.

Người cuối cùng để tóc dài ngang vai, mặc áo ba lỗ màu đen để lộ cánh tay đầy hình xăm, đang lười biếng đứng sau hai người kia ngáp dài.

Cơn tức của Đặng Hưng Bằng đang chực bùng phát thì thấy mấy người này có vẻ không dễ chọc nên cũng xẹp đi mấy phần.

Giọng nói vốn cao vυ"t cũng hạ xuống: “Mấy vị có chuyện gì?”

“Đây không còn là nhà của các người nữa, cho các người hai tiếng đồng hồ thu dọn đồ đạc, mau cút đi!”

Gã tóc xanh lôi từ trong túi ra một bản hợp đồng nhăn nhúm, giơ lên huơ huơ trước mặt Đặng Hưng Bằng, “Đây là hợp đồng thế chấp!”

Gã dùng tay chỉ vào tờ giấy, “Căn hộ 402 này đã là của chúng tôi rồi!”

Đặng Hưng Bằng không hiểu chuyện gì, cố nặn ra nụ cười nói: “Có phải có hiểu lầm gì không? Chúng tôi không thế chấp nhà.”

Chu Kiền liếc mắt thấy Khương Thăng Nguyệt đang đứng sau đám đông, vẻ mặt vui sướиɠ khi người khác gặp họa trên gương mặt vẫn còn non nớt của cô không hề che giấu.

Thấy anh ta nhìn sang, cô còn nhướng mày khıêυ khí©h?

Chu Kiền lườm Khương Thăng Nguyệt một cái, do dự hai giây rồi cuối cùng vẫn không vạch trần cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc