Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khương Thăng Nguyệt cúi đầu nhìn đồng hồ trên điện thoại, ngâm nga một khúc hát rồi lên xe.
"Đúng là nên tìm một tiết mục giải trí để thư giãn, giờ này vở kịch hay hẳn là sắp bắt đầu rồi."
Bốn mươi phút sau, Khương Thăng Nguyệt đã đến tiểu khu Vân Lan Uyển.
Cô đỗ xe ngay dưới tòa nhà số 8, bước chân nhanh nhẹn đi vào.
Vẫn còn ở tầng một đã loáng thoáng nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ.
Cô cong môi cười, xem ra món quà bất ngờ gửi cho Đặng Hưng Bằng đã đến tận cửa rồi.
Vừa đúng cuối tuần, động tĩnh ở hành lang đã kinh động cả tầng.
Khương Thăng Nguyệt thậm chí còn thấy mấy bà thím ở hai nhà trên dưới cũng chen vào đám chủ hộ ở tầng này, xem một cách đầy hứng thú.
Cô lặng lẽ trà trộn vào đám đông, giả vờ làm quần chúng hóng chuyện.
"Con đàn bà này là ai! Anh nói đi!"
Trước cửa nhà, Khương Ức Mai một tay vịn cửa, đồng thời lớn tiếng chất vấn Đặng Hưng Bằng đang nấp trong phòng khách.
Trước mặt Khương Ức Mai là một người phụ nữ.
Trông chỉ khoảng 25 tuổi.
Mái tóc xoăn màu nâu lười biếng buông trên vai, trên gương mặt trắng mịn, đôi mắt hạnh trông thật đáng thương, cô ta mặc một chiếc váy bó sát tôn lên đường cong quyến rũ.
Giọng Đặng Hưng Bằng có chút chột dạ: "Tiểu Hàn, sao em lại đến đây? Đến đưa tài liệu cho anh à?"
Ông ta vừa nói vừa ra hiệu bằng mắt với Hàn Tuyết Diễm.
Trong lòng tức giận, ngày thường người phụ nữ này luôn ngoan ngoãn, hôm nay không ngờ lại chặn cửa nhà ông ta.
Hàn Tuyết Diễm khẽ nhíu mày, dịu dàng nói: "Anh Bằng, không phải anh bảo em hôm nay qua đây ngả bài với bà mặt vàng này sao?"
Khương Thăng Nguyệt thấy vẻ mặt mờ mịt của Hàn Tuyết Diễm thì cong môi cười.
Tối hôm qua chính là cô đã dùng phần mềm hacker điều khiển điện thoại của Đặng Hưng Bằng để gửi tin nhắn gọi Hàn Tuyết Diễm đến.
Đặng Hưng Bằng hoàn toàn không biết gì, bị đánh cho trở tay không kịp.
Đây cũng là một chút hiếu tâm của cô với tư cách là cháu gái ruột, coi như là một món quà nhỏ cho người cô và dượng tốt của mình.
Người ta đã tìm cho cô một đối tượng xem mắt tốt như vậy, cô không đáp lễ lại một chút sao?
Mắt Khương Ức Mai đỏ hoe, lao thẳng tới túm tóc Hàn Tuyết Diễm: "Bà mặt vàng? Con tiện nhân nhà mày nói ai?"
"A! Bằng ca! Cứu em, đau quá!"
Hàn Tuyết Diễm yếu ớt cầu cứu Đặng Hưng Bằng.
Đặng Hưng Bằng nhìn hai người đang loạn thành một cục mà đau cả đầu.
Một bên là người vợ mặt mày hung dữ, thân hình sồ sề, một bên là cô nhân tình bé bỏng đáng thương trong lòng, hơn thua đã rõ.
Ông ta tiến lên hai bước chắn trước mặt Hàn Tuyết Diễm, đẩy mạnh Khương Ức Mai ra!
"Dừng tay! Đừng quậy nữa!"
Khương Ức Mai bị đẩy lảo đảo mấy bước, sắc mặt khó coi nhìn người chồng đang che chắn cho người phụ nữ khác.
Lời bàn tán của hàng xóm xung quanh khiến sắc mặt Khương Ức Mai càng thêm khó coi, nghe nhắc đến con cái bà mới sực tỉnh, con trai!
Đặng Văn Văn đứng trong phòng khách xem toàn bộ quá trình, cha cậu đẩy mẹ cậu để bảo vệ một người phụ nữ khác!
Bên tai đột nhiên vang lên lời của Khương Thăng Nguyệt: Mày sắp có mẹ kế rồi... trong nhà này không có chỗ cho mày đâu...
"A! Con đàn bà đê tiện này! Cút khỏi nhà tao!"
Đặng Văn Văn lao tới trước mặt Hàn Tuyết Diễm đấm đá túi bụi, vừa túm vừa đấm vừa cắn cô ta.
"Anh Bằng!"
Hàn Tuyết Diễm vốn đang ở trong lòng Đặng Hưng Bằng, Đặng Văn Văn đánh thì cô ta né, khiến nhiều cú đấm của Đặng Văn Văn đều trúng vào người Đặng Hưng Bằng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)