Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tay Cầm Vật Tư Thành Phố Ngầm, Điên Cuồng Tích Trữ Ngàn Vạn Vật Tư Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Cha mẹ đều đã mất, bị họ hàng chiếm đoạt tài sản, lại còn là một cô bé bệnh tật, có khi còn mắc bệnh nan y nào đó.

Lần này bị lợi dụng thì thôi vậy, anh ta cũng không đến mức nhỏ mọn như thế.

Cái việc đuổi người, trị mấy kẻ vô lại này bọn họ đã làm quen rồi.

“Chủ căn nhà này rõ ràng là Khương Thăng Nguyệt, theo tôi biết thì không ai trong các người có tên này. Chính Khương Thăng Nguyệt đã thế chấp căn nhà này cho tôi vào hôm qua, tổng cộng là 5,6 triệu, trên hợp đồng đều ghi rõ cả.”

Chu Kiền thuận tay lấy ra một điếu thuốc định châm, nhưng cuối cùng lại nhét vào túi, bất mãn chép miệng.

Gã mặt sẹo tiến lên một bước, cúi xuống nhìn Đặng Hưng Bằng rồi hừ lạnh một tiếng.

Cái bóng cao lớn khiến cơn giận vừa bùng lên của ông ta phải nén trở lại, đành hậm hực ngậm miệng.

Những người hàng xóm vô cùng phấn khích, lại được hóng chuyện lớn rồi.

“Chuyện gì thế, nhà này là của Khương Thăng Nguyệt à? Là cháu gái của Khương Ức Mai đó hả?”

“Rõ rành rành ra còn gì! Bà xem cái nết của nhà họ đi, lén lút làm chuyện bắt nạt cháu gái, chiếm đoạt tài sản cũng không có gì lạ!”

“Biết đâu còn ngược đãi con bé nhà họ Khương nữa, tôi thấy con bé đó mấy lần rồi, mặt mày trắng bệch, vừa nhỏ vừa gầy lại còn bệnh tật…”

Gã tóc xanh khoanh tay trước ngực, vẻ mặt mất kiên nhẫn: “Nếu các người không dọn đồ thì chúng tôi vào dọn giúp!”

Gã hô một tiếng rồi cùng gã mặt sẹo vạm vỡ đẩy thẳng Đặng Hưng Bằng và Hàn Tuyết Diễm đang chặn ở cửa để vào nhà.

Trong nhà, Khương Ức Mai kéo Đặng Văn Văn nép vào một góc không dám hó hé.

Gã tóc xanh và gã mặt sẹo lục tung cả căn nhà, Đặng Hưng Bằng thấy họ định đập vỡ món đồ cổ mà ông ta khó khăn lắm mới sưu tầm được liền vội vàng lao lên bảo vệ.

Biết hôm nay không thể ở lại căn nhà này được nữa, ông ta nản lòng kéo Khương Ức Mai đang ngơ ngác bên cạnh thu dọn những vật quý giá.

Hai tiếng sau, gia đình ba người nhà họ Đặng và Hàn Tuyết Diễm tóc tai bù xù, mắt đờ đẫn đứng ở cửa khu chung cư.

Bên cạnh là mấy chiếc vali hành lý lộn xộn.

Xung quanh có người không rõ tình hình, mấy người hàng xóm ở trên lầu đi xuống còn nhiệt tình giải thích cho họ nghe.

Khiến cho sắc mặt Đặng Hưng Bằng lúc đỏ lúc trắng.

“Anh Bằng, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Đây không phải là nhà của anh sao?”

Hàn Tuyết Diễm cả buổi sáng bị đánh bị mắng, cuối cùng còn phải giúp họ dọn hành lý.

Bây giờ cô ta vẫn còn mơ hồ, nụ cười xinh xắn trên mặt cũng cứng lại mấy phần.

“Hừ, bây giờ thì không phải nữa rồi! Nếu cô để mắt đến căn nhà này thì tôi khuyên cô tỉnh lại đi, con tiện nhân ranh mãnh!”

Khương Ức Mai sau hàng loạt đả kích đã chẳng còn gì để mất, bà ta đã ra nông nỗi này, ai cũng đừng hòng sống yên ổn!

“Câm hết miệng lại! Còn chưa đủ mất mặt à!”

Hôm nay Đặng Hưng Bằng phải chịu nỗi nhục mà cả đời này chưa từng trải qua.

Ông ta sa sầm mặt mày, bấm số gọi cho Khương Thăng Nguyệt.

Khương Thăng Nguyệt ngồi trên xe thấy số gọi đến liền thẳng tay cúp máy, tiện thể cho cả nhà này vào danh sách đen

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc