Khương Tự nhíu mày khẽ ưm một tiếng, bàn tay trắng ngần tựa ngọc vì nóng nảy mà kéo ra dải dây thắt bên hông, chiếc áo ngủ màu xanh biếc theo động tác xoay người của nàng mà lả lơi tản ra.
Vòng bụng phẳng lì mịn màng, eo thon mềm mại như không xương hiện ra rõ rệt. Xuống phía dưới, chiếc quần lót trắng muốt chỉ che đến ngang đùi, đôi chân thon dài mượt mà giao nhau, vì khó nhịn mà hết co lên lại duỗi xuống trong cơn vật vã. Đôi mày đẹp nhíu chặt, cánh môi hé mở, hàm răng khẽ cắn lấy môi dưới đầy vẻ kìm nén.
"Tạ Nhị công tử, cứu ta..."
Tạ Nhị công tử? Tạ Nghiên đứng bên mép giường, bàn tay đang nắm bình thuốc bỗng siết chặt lại. Vào lúc này, người nàng cầu cứu lại là hắn. Ánh mắt hắn thâm u như đầm nước lạnh lẽo, chuyện ở linh đường đêm qua vẫn chưa điều tra rõ có liên quan đến nàng hay không, thân phận nàng lại mập mờ, trong khi phủ Quốc Công lúc này đang trong tình cảnh trong ngoài đều bất ổn.
Theo lý, hắn nên trực tiếp ra tay giết nàng để tuyệt hậu họa. Bàn tay thon dài nâng lên, chậm rãi dừng lại trên chiếc cổ mảnh khảnh của nữ tử.
"Ưm..." Bàn tay mềm mại dán lên, bắt lấy bàn tay to lớn trên cổ mình, nàng tựa như con cá gặp hạn lâu ngày tìm thấy cơn mưa rào, khao khát hấp thụ chút hơi lạnh duy nhất. Nàng dẫn dắt tay hắn áp lên sự mềm mại của chính mình, dường như vẫn chưa đủ, đôi mày nàng nhíu chặt, môi đỏ phát ra tiếng nức nở nhỏ như mèo kêu: "Cứu... cứu Yêu Yêu đi..."
Ánh mắt Tạ Nghiên tối sầm lại, định thu tay về nhưng bị nữ tử giữ chặt lấy: "Đừng đi..."
Dưới ánh trăng, da thịt Khương Tự tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, đuôi mắt nhiễm đầy xuân sắc, chiếc yếm không biết đã lỏng lẻo từ bao giờ. Chỉ cần nàng hơi nghiêng người, hắn sẽ nhìn thấu hoàn toàn cảnh xuân bị che lấp. Ánh mắt Tạ Nghiên u tối, trong phút giây thất thần, đầu ngón tay hắn thế nhưng bị nàng ngậm lấy. Cái lưỡi nhỏ ẩm nóng lướt qua, ánh mắt nữ tử mờ mịt, vẻ mị hoặc lan tỏa khắp không gian.
Bước đầu tiên trong kế hoạch "thuần lang" xem ra đã có hiệu quả. Tạ Nghiên, tối nay ngươi không đẩy ra, thì ngày sau có muốn đẩy cũng không đẩy nổi đâu. Độc Dẫn Tình Hương nàng đã sớm giải từ lúc chạng vạng, vừa rồi chẳng qua chỉ là một màn kịch. Người ta đều nói Tạ Nghiên không màng nữ sắc, thanh tâm quả dục, giờ xem ra cũng không hẳn vậy. Đóa hoa cao lãnh kia vừa rồi chẳng phải cũng thất thần trước giường nàng đó sao?
Nàng khẽ vẩy tay, tiếng nước lanh lảnh vang lên, từng giọt nước rơi xuống mặt hồ, gợn thành những vòng sóng nhỏ.
Bỗng bên ngoài vang lên tiếng ồn ào. Một giọng nữ lạnh lùng, ngạo mạn theo tiếng phá cửa truyền vào trong viện: “Mở cửa! Trong phủ mất trộm kho bạc, ta phụng mệnh Tam phu nhân đến đây điều tra! Kẻ nào dám ngăn cản sẽ bị coi là đồng đảng của bọn trộm cắp!”
Khương Tự mở mắt, cười như không cười nhìn về phía ánh lửa sáng rực ngoài cửa sổ. Xem ra kẻ đứng sau màn đã bắt đầu mất kiên nhẫn rồi.
“Các người… các người làm gì vậy? Đại thiếu phu nhân đã nghỉ ngơi rồi…”
Thanh Đại vừa hé cửa, một luồng lực mạnh từ bên ngoài ập tới khiến nàng bị đẩy lùi vài bước, suýt ngã nhào. Nàng loạng choạng đứng vững, kinh hãi nhìn người vừa đến.
Đó là một thiếu nữ mặc váy lụa màu tím nhạt, cổ tay đeo chuỗi tử ngọc, gương mặt trái xoan thanh tú nhưng lạnh lùng nghiêm nghị. Trên tóc nàng cài một đóa thược dược bằng bích ngọc.
Người tới chính là Tử Thược, một trong bốn đại nha hoàn hàng đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)