Thay một bộ quần áo sạch sẽ, nàng nằm nghiêng trên giường, một tay chống trán, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
“Thiếu phu nhân, đừng ngủ vội, người phải uống bát canh gừng này để giải bớt hàn khí đã.” Thanh Đại bưng chén thuốc lại gần.
Khương Tự cảm thấy đầu óc choáng váng. Nàng dựa vào tay Thanh Đại, uống hết bát canh gừng. Một lớp mồ hôi mỏng dần rịn ra, nàng lười biếng kéo chăn gấm quấn chặt lấy người.
Trong khi nàng ngủ mê mệt, thì ở viện bên cạnh, bầu không khí lại lạnh lẽo đến cực điểm.
Tạ Nghiên thản nhiên ngồi trên ghế, ngón tay nhịp nhàng gõ xuống mặt bàn.
Cốc… cốc… cốc… Tiếng gõ trầm vang lên trong thư phòng tĩnh lặng.
Vị phủ y quỳ phía dưới run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra. Một lúc lâu sau, ngay khi ông ta gần như không chịu nổi áp lực nữa, nam tử phía trên mới chậm rãi lên tiếng: “Nói đi, ông nhìn ra được điều gì?”
Phủ y dập đầu sát đất, mặt dán chặt xuống sàn, run rẩy lắc đầu: “Không, tiểu nhân không nhìn ra gì cả, xin Nhị công tử tha mạng!”
“Ồ? Ý ông là, Đại tẩu của ta không hề trúng thuốc?” Giọng nam nhân vẫn thanh nhã, nhưng lạnh đến thấu xương.
Sắc mặt phủ y lập tức biến đổi. Ông ta lặng lẽ ngước lên, dè dặt thăm dò: “Tiểu nhân bắt mạch thấy mạch tượng của Đại thiếu phu nhân phù phiếm, rối loạn… quả thật là đã trúng Dẫn Tình Hương.”
“Có cách giải không?” Tiếng gõ bàn đột ngột dừng lại.
Phủ y đành phải nói thật: “Dẫn Tình Hương vốn là thủ đoạn quen dùng của kỹ nữ chốn lầu xanh. Thứ này vô cùng âm độc, chỉ có cách nam nữ hòa hợp mới giải được. Đại thiếu phu nhân hiện giờ nhờ hàn khí dưới hồ tạm thời áp chế dược tính, nhưng nếu… nếu không có người giúp, e là đêm nay sẽ rất khó qua.”
Nói xong, ông ta sợ hãi cúi gằm mặt xuống. Đại thiếu gia đã qua đời, Đại thiếu phu nhân muốn giải độc thì chỉ còn con đường tư tình với người khác. Đây là chuyện làm ô uế danh dự phủ Quốc Công, người nhà họ Tạ tuyệt đối không thể chấp nhận.
Than ôi, thật đáng thương. Đại thiếu phu nhân e là không qua khỏi đêm nay.
Tạ Nghiên hỏi tiếp: “Nếu không giải được, hậu quả sẽ thế nào?”
Phủ y trầm giọng đáp: “Khí huyết sẽ nghịch loạn, thất khiếu chảy máu mà chết.”
Tạ Nghiên khẽ nghiến răng, cơ hàm siết chặt, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia lạnh lẽo. Quanh thân hắn tỏa ra một luồng sát khí cuồng bạo.
Phủ y bị áp lực đó đè nén đến mức tim đập loạn xạ, chỉ muốn tìm một khe gạch mà chui xuống.
Phủ y: “…”
Ông ta nghe thấy chính mình run rẩy đáp một tiếng “Vâng”.
Rời khỏi thư phòng, gió lạnh thổi qua khiến phủ y rùng mình một cái, lý trí dần quay lại. Ông ta nhớ tới cảnh tượng lúc nãy, thần kinh lập tức căng thẳng. Không, có gì đó không đúng!
Dẫn Tình Hương chỉ có tác dụng trong phòng kín. Lúc đó Đại thiếu phu nhân và Nhị thiếu gia cùng ở trong linh đường, kẻ thủ ác chắc chắn đã hạ độc vào trong lư hương. Nói cách khác, ngay cả Nhị thiếu gia cũng đã trúng thuốc!
Phủ y tức khắc cảm thấy cái đầu trên cổ mình khó mà giữ được. Đại thiếu phu nhân thì không nói, nhưng Nhị thiếu gia là "kỳ lân tử" duy nhất còn lại của phủ Quốc Công, nếu hắn có mệnh hệ gì, tất cả hạ nhân đều phải vùi xác theo.
“Không được, phải nhanh chóng điều chế thuốc, nếu thực sự không xong… thì đưa một nữ tử qua đó cũng được.” Phủ y vội vã chạy về phía lò luyện dược.
Đêm đã về khuya, gió đêm thổi tung bức màn lụa. Trên giường, nữ tử với thân hình mềm mại đang nằm bán khỏa thân, chăn gấm không biết đã bị đá văng từ lúc nào.
Cổ áo mở rộng, để lộ một mảng da thịt lớn nơi xương quai xanh tinh tế. Trên gương mặt nhỏ nhắn, đôi mày liễu nhíu chặt, đôi má ửng lên sắc hồng nóng rực không bình thường. Ánh trăng bạc sáng trong xuyên qua khe cửa, lén lút nhìn trộm cảnh xuân sắc trong phòng.
Một nam tử đẩy cửa bước vào, bóng hình cao lớn đứng sừng sững trước giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)