Thanh Đại hít sâu một hơi. Bốn đại nha hoàn trong phủ đều thuộc viện của lão phu nhân, phụ trách quản lý mọi việc lớn nhỏ trong phủ. Tử Thược tính tình lạnh lùng, thủ đoạn tàn nhẫn, những việc khuất tất trong phủ phần lớn đều do nàng ta xử lý. Bình thường nàng ta rất ít khi lộ diện, sao lần này lại đích thân tới đây?
Tim Thanh Đại đập loạn nhịp, sống lưng lạnh toát, nàng cắn môi cố ép mình đứng thẳng lưng, cố giữ giọng thật vững vàng: "Tử Thược tỷ tỷ, các người rầm rộ phá cửa xông vào thế này e là không ổn đâu nhỉ?"
“Không ổn?” Tử Thược lạnh lùng liếc nhìn Thanh Đại một cái, ánh mắt dừng lại trên bàn tay đang siết chặt của nàng, đáy mắt thoáng qua vẻ khinh miệt: “Lão phu nhân có lệnh, toàn phủ từ trên xuống dưới đều phải khám xét. Sao nào, ngươi định ngăn cản?”
“Nô tì không dám, nhưng Đại thiếu phu nhân quả thực đã nghỉ ngơi rồi...” Bị khí thế của đối phương áp đảo, chân tay Thanh Đại nhũn ra, nhưng nàng vẫn kiên quyết đứng chắn giữa sân.
Tử Thược lạnh giọng ngắt lời: “Đã không dám thì tránh ra!”
Nàng ta quay đầu nhìn đám nha hoàn, bà tử phía sau, lạnh lùng hạ lệnh: “Vào trong lục soát cho ta, không được bỏ sót bất kỳ ngõ ngách nào.”
“Rõ!”
Đối với vị Đại thiếu phu nhân vốn là người được mua về này, đám nha hoàn trong lòng vốn chẳng coi ra gì, tự nhiên cũng không có lấy nửa phần tôn trọng dành cho chủ tử. Cả toán người hùng hổ đẩy cửa xông vào, định bụng ra tay sục sạo đám đồ đạc trang trí trong phòng.
Đúng lúc đó, một giọng nữ trong trẻo pha chút lười biếng từ bên trong thong thả vang lên:
“Khuyên các ngươi trước khi động thủ thì nên cân nhắc cho kỹ. Đồ đạc ở nơi này, các ngươi có mấy cái mạng để mà đền?”
Đám nha hoàn đang giơ tay định chộp lấy bình sứ thì khựng lại giữa không trung.
Tử Thược nhìn về phía phát ra âm thanh, đôi mắt vốn thanh lãnh, đạm mạc bỗng thoáng hiện lên một tia kinh diễm.
Khương Tự khoác trên người lớp lụa trắng mỏng, mái tóc đen nhánh như thác nước buông dài sau lưng. Giữa đôi mày nàng vẫn vương nét mệt mỏi, lười biếng của người vừa tỉnh giấc.
Nàng xỏ chân vào đôi giày thêu cùng màu, dáng người thướt tha uyển chuyển bước ra. Nàng tùy ý chọn một chiếc ghế rồi ngồi xuống, đôi mắt đẹp khẽ khép hờ, một tay chống lên thái dương. Vẻ mị hoặc như làn nước xuân dần hiện ra rõ ràng. “Các ngươi muốn lục soát người, ta không quản. Nhưng đồ đạc ở đây, các ngươi tuyệt đối không được chạm vào. Thanh Đại, đi mời Nhị công tử qua đây.”
Đồ đạc này đều là của Tạ Nghiên, thiếu một cái hay hỏng một món, nàng đều chẳng có tiền mà đền.
Khóe môi Tử Thược khẽ nhếch, thái độ cũng ôn hòa hơn đôi chút: “Nô tì Tử Thược tham kiến Đại thiếu phu nhân. Trong phủ mất trộm, lão phu nhân đặc mệnh cho nô tì khám xét toàn phủ, có điều quấy rầy, mong Đại thiếu phu nhân chớ trách.”
Đám nha hoàn trong phòng nghe vậy thì kinh ngạc trừng lớn mắt. Tử Thược tỷ tỷ chính là đại nha hoàn được sủng ái nhất bên cạnh lão phu nhân, ngay cả mấy vị phu nhân trong phủ gặp mặt cũng phải khách khí ba phần. Nàng ta vốn tính tình lạnh lùng, sao hôm nay lại lễ phép với một nữ tử nông thôn như thế?
“Không vội, lục soát là công việc mệt nhọc. Chờ Nhị công tử tới rồi, các ngươi cứ thong thả mà tìm.”
Khương Tự mơ màng sắp ngủ. Độc Dẫn Tình Hương quả thực quá hành hạ người, dù độc đã giải nhưng cơ thể nàng vẫn vô lực, lúc này chỉ muốn nằm vật xuống giường đánh một giấc thật ngon.
Tử Thược: “...”
Nhị công tử vốn chẳng bao giờ quản việc trong phủ, nếu hắn không tới, chẳng lẽ các nàng phải đứng đây chờ mãi sao?
Đám hạ nhân đưa mắt nhìn nhau, đồ trong tay buông ra không được mà đập xuống cũng chẳng xong. Chúng vốn đã nhận bạc của Tam phu nhân, hứa là sẽ cho nữ tử nông thôn này một bài học nhớ đời, không ngờ nàng lại đem Nhị công tử ra làm bình phong, giờ biết phải tính sao đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



