Nhưng sau đó, mặt cả ba đều trở nên bất thiện. Không chỉ tiên sinh không thích bị người khác mà cả bọn họ cũng thế.
Ba chiếc xe lao đi "vun vút", để lại phía sau một đám tang thi. Sắc mặt Đường Tư Hoàng không tốt lắm, lần ra nhiệm vụ này có thể nói là dài nhất, cảm giác tệ nhất từ đó tới giờ. Tuy trước mắt vẫn chưa gặp nguy hiểm gì nhưng y luôn có dự cảm mọi việc sẽ không thuận lợi.
Đường Miểu nhìn bộ dáng trầm tư của y, không muốn nói ra chỗ bất ổn trên người mình.
Ba chiếc xe chạy đi một đoạn, cư nhiên vẫn chưa vứt được đám tang thi phía sau, không chỉ thế, tiếng động cơ lại đưa tới một đám tang thi khác, gần như chặn hết con đường phía trước và sau bọn họ.
"Papa, xông qua không được, phải làm sao đây?" Bị vây trong vòng vây đầy tang thi, Đường Hâm có chút nóng nảy.
Đường Miểu thử điều động tinh thần lực, lồng ngực bỗng truyền tới cơn đau nhức kịch liệt, như bị cái gì đó khoan vào người, không khỏi rên lên một tiếng đau đớn, "phốc" một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.
"Miểu Miểu!" Một màn khó tưởng được khiến Đường Tư Hoàng kinh hãi, hai tay trượt một cái, làm xe suýt nữa đã gặp chuyện, lốp xe cạ vào tường, chấn động "đông" một cái, làm khói bụi bay lên mù mịt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



