Vì vấn đề phải vận chuyển một lượng lớn vật dụng nên quân đoàn hoa quả thuê một chiếc xe buýt, do Trương Vọng và Đường Nhất điều khiển.
Đường Miểu nhìn ra ngoài cửa sổ xuất thần, cảm thấy có chút mệt mỏi, tức giận trừng Đường Tư Hoàng. Đường Tư Hoàng nhìn bộ dáng cậu tựa cửa sổ, hỏi: "Mệt lắm sao?"
Ven đường thỉnh thoảng có vài con tang thi nhảy ra, Đường Tư Hoàng luôn kịp thời giảm tốc hoặc gia tốc tránh đi, bỗng nhiên, phía sau truyền tới một tiếng "đùng" trầm đục, Đường Miểu nhìn lại, hai con tang thi vừa tông trúng vào xe Đường Tam, Đường Tam vội vàng tăng tốc, thân xe di động, thế mà cũng không thể hất tang thi xuống.
Cũng chính vì vài giây chậm trễ này mà từ trong bụi cây xa xa lại bay ra vài con tang thi, Đường Miểu nhanh chóng quyết định: "Cha, con xuống hỗ trợ."
Đường Tư Hoàng không đáp ứng, từ kính chiếu hậu quan sát động tĩnh phía sau: "Không cần, bọn họ vẫn giải quyết được, chúng ta tới phía trước chờ."
Đường Miểu ngẫm lại, trên người bọn Trương Vọng đều được trang bị vũ khí đầy đủ để có thể bảo vệ mình, mà một trong những mục đích lần đi này chính là vì kích phát ra dị năng, liền không nói gì nữa.
Đường Tư Hoàng lái xe về trước, để mặc xe Trương Vọng và Đường Tam lại phía sau, đi chừng 2 dặm, Đường Tư Hoàng cho xe đậu lại ven đường, Đường Miểu đột nhiên bừng tỉnh, lúc này mới ý thức được chỉ một chốc mà mình đã ngủ mất rồi, cậu vỗ vỗ mặt mình để bản thân tỉnh táo lại một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


