*
(*: nguyên văn là "phúc họa tương y" [祸福相依], dịch sát là họa phúc luôn đi cùng nhau, văn chương là trong phúc có họa, trong họa có phúc)
Đường Miểu nhất thời hoảng hốt không thôi, những vật tư đó chính là vật bảo đảm cho bọn họ trong tận thế này, nhưng sau đó cậu liền bình thường trở lại. Giống như cha đã nói, những cái mà cậu bận tâm, mọi thứ đều đã ở bên người, thế thì còn có gì đáng sợ chứ? Vật tư mất đi, vẫn có thể tìm lại. Huống chi, vườn trái cây và vườn rau vẫn còn, chỉ cần tìm một chút hạt giống là cậu có thể tiếp tục gieo trồng, cũng vẫn có thể giúp bọn họ sống rất tốt trong tận thế này.
Nghĩ đến Đường Tư Hoàng, tâm Đường Miểu liền căng chặt. Cơ thể của cậu có thể là đang chìm trong trạng thái hôn mê, không biết Đường Tư Hoàng đã lo lắng đến mức nào nữa. Vừa rồi không gian còn cho cậu biết một chuyện: trong mười ngày kế tiếp, cơ thể cậu sẽ cực kỳ yếu ớt, vì cậu và không gian gần như là một thể, lực lượng mà không gian cần để tiến hóa hoàn toàn đều đến từ cậu.
Cậu mặc niệm "ra ngoài", lập tức cảm thấy ý thức như bị hút đi, cơ thể mình đang di chuyển, mở mắt ra liền phát hiện mình đang ở trong xe. Đường Tư Hoàng đang lái xe đi rất nhanh, nhất thời không phát hiện cậu đã tỉnh lại.
Đường Miểu vừa nhìn thấy Đường Tư Hoàng liền kinh ngạc ngồi dậy: "Cha, cha làm sao thế?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
