Đường Miểu đối mặt với Đường Tư Hoàng, há miệng: "Đường..."
Tầm mắt chống lại đôi mắt thâm thúy kia của Đường Tư Hoàng, cậu đột nhiên không nói ra lời.
"Sao thế?"
Đường Miểu há mồm: "Con nhớ rõ là để hộp kẹo chocolate trong phòng, giờ không thấy nữa."
Đáy lòng Đường Tư Hoàng thoáng lướt qua một tia thất vọng, mặt vẫn không hề thay đổi. Y rất chắc chắn, cái Đường Miểu muốn nói không phải chuyện này.
"Kiếm lại xem, có phải để ở chỗ khác rồi không?"
Đường Miểu đầu đầy hắc tuyến. Được rồi, chiều cao chính là cái cậu bó tay hiện tại. May mà giờ cậu mới qua 17, vẫn còn không gian phát triển. Ý niệm vừa nảy ra, trong tay cậu đã có nhiều thêm một hộp sữa tươi.
"Cha, lúc trước không phải cha đã nói sẽ cho con cơ hội để con và Đường Hâm đi riêng sao? Ngày mai được không?"
Đường Tư Hoàng bỏ tay xuống, thoáng dừng một chút rồi thản nhiên nói: "Chuyện đã lâu rồi mà con còn nhớ rõ thế. Trí nhớ không tồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
