Đường Hâm nghe vậy, không thấy phiền phức, cũng không thuyết phục gì mà gật đầu cười: "Có thể hiểu được. Đã vậy, tôi cũng không hỏi nhiều. Chỉ là, chúng tôi không hiểu lắm với quyết định của bên trên - tin rằng nhiều người cũng có nghi vấn như thế..." Nói đến đây, hắn lộ ra biểu tình nghi hoặc, "Từ khi bão Mặt trời bộc phát lần hai, căn cứ đã tổn thất không ít người, người sống sót còn lại tuy còn sống nhưng kỳ thật đã lâm vào cảm giác sợ hãi tột độ, tinh thần rất dễ sụp đổ. Cái khiến người ta phải thổn thức là những anh em quân nhân đã thủ thành lúc đó..."
Ba người Đường Hâm nở nụ cười, liên tục cam đoan sẽ không nói ra.
Trần Lập cười to, đùa: "Ha ha, dù các cậu có nói ra cũng không sao, nếu tôi không thể tiếp tục lăn lộn trong quân đội thì sẽ lăn theo "Đường huynh", anh ta nhất định không thể không chiếu cố "Đường đệ" tôi đây."
Kế đó vài tin tức Trần Lập tiết lộ cho Đường Hâm, Đường Văn và Đường Võ lại khiến họ vừa bất ngờ lại kích động không thôi. Cho tới hiện tại, căn cứ đã có ba không gian dị năng giả, kích thước không gian của bọn họ lần lượt là 5 mét vuông, 10 mét vuông và 50 mét vuông. Ba người này đều được quân đội bảo vệ. Ngoài ra, lượng dị năng giả trong căn cứ đã lên tới hơn 200 người, căn cứ dường như dự liệu được về sau sẽ có càng nhiều dị năng giả nên đã thay đổi lập trường chỉ để nghiên cứu ban đầu, các dị năng giả hiện tại vẫn phải phối hợp với viện nghiên cứu để nghiên cứu ra cách khiến càng nhiều người kích phát ra dị năng, nhưng đồng thời bọn họ sẽ trở thành lực lượng bảo hộ cho căn cứ, đến thời khắc mấu chốt, sẽ có tác dụng rất lớn. Mấy ngày nữa, căn cứ sẽ truyền thông báo, triệu tập dị năng giả vào quân đội, cho bọn họ đãi ngộ rất tốt.
Đường Hâm cười thầm một tiếng. Làm lực lượng bảo hộ căn cứ? Chỉ sợ là thành lực lượng bảo hộ lãnh đạo của căn cứ a, chứ nếu không thì bên trên không công khai tin tức này?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


