Đường Miểu trở lại hộ dân, cùng Đường Hâm mỗi người ngồi một đầu sofa, kế bên cạnh đống lửa đọc tạp chí, đồng thời hưởng thụ trái cây tươi mới. Đến 12 giờ hơn, Đường Miểu lại làm cho Đường Hâm một bàn cơm thịnh soạn. Ăn trưa xong, Đường Miểu tìn trong không gian ra hai bộ quần áo mới đưa cho Đường Hâm, lại lấy ra một chồng đồ trẻ em và củi khô giả làm vật tư, sau đó cả hai cùng dẹp đường trở về.
Đường Hâm thật sự không muốn về, không phải vì mỹ thực, không phải vì được thanh nhàn, mà là cả buổi hôm nay, đứa em này quá tốt với hắn, đây là đãi ngộ mà trước kia chưa từng có. Nhưng làm thế nào được, phụ thân đại nhân đã có lệnh, phải về trước ba giờ.
Về đến nhà, vừa vào cửa Đường Miểu đã thấy Đường Tư Hoàng ngồi trong phòng khách, ngẩng đầu nhìn cậu. Trong lòng Đường Miểu ấm áp không thôi, bình thường cha không bao giờ ngồi một mình trên sofa đối diện cửa cả, chẳng lẽ là vì lo lắng cho cậu? Dù không phải, cậu cũng sẽ khiến nó phải như thế.
"Cha."
"Về rồi à." Đường Tư Hoàng quan sát cậu và Đường Hâm.
"Papa."
Đường Miểu bước thẳng tới ngồi xuống cạnh Đường Tư Hoàng: "Cha, con có chuyện muốn nói với cha."
"Hôm nay mọi thứ đều thuận lợi?"
"Dạ, papa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)