Tạ Hộ không si mê âm luật nhưng coi như có năng khiếu bẩm sinh, mặc kệ là nhạc cụ gì đều có thể đàn tấu một vài khúc nghe rất lọt tai. Thổi lá cây cũng cần chú ý về kỹ thuật: thổi làn điệu ai oán thì cần dài hơi, yêu cầu dùng chỗ mỏng nhất ở đầu lá; thổi nhịp điệu vui sướng thì yêu cầu chỗ dày hơn phía đuôi lá. Nếu dùng loại lá khác nhau thì thổi ra làn điệu không giống nhau.
Đời trước chủ tử thích nhất nghe thổi lá cây làn điệu Giang Đông, âm điệu nghe như ca dao nhưng lại sâu thẳm cao vút hơn ca dao. Chủ tử nói làn điệu này làm ngài có thể tưởng tượng ra Mạc Bắc phóng khoáng anh hùng, vì thế thập phần yêu thích. Tạ Hộ thì lại nghiêng về giai điệu êm ả của Giang Nam, mang theo nỗi buồn man mác của những trận mưa phùn kéo dài, giống như tiến vào chỗ sâu đậm nhất của tình yêu nam nữ, si tình si ý, yêu nhau trao cả con tim không gì oán trách.
Trong nhà thủy tạ chỉ có một mình Tạ Hộ, âm điệu từ trên môi nàng thổi ra, truyền qua sóng nước, du dương trầm bổng, lúc thì êm ả lúc thì kích động sau đó lại lắng xuống nhẹ nhàng, tựa như được ngắm nhìn ngọn Thương Sơn xinh đẹp bao bọc bởi biển mây bao la hùng vĩ, mây cuộn mây tan, thay đổi khôn lường, thật đẹp như một giấc mộng.
Tạ Hộ rất ít khi tấu nhạc để tự mình thưởng thức. Đời trước chỉ phục vụ cho chủ tử, đời này không có tâm tình, hiếm khi được một lần có tâm tình thì lần trước còn suýt nữa tạo ra phong ba. Âm điệu du dương huyền diệu đột nhiên ngừng lại, Tạ Hộ nhìn lá cây trong tay rồi thuận tay ném đi. Nàng từ trên lan can nhảy xuống, duỗi cái lưng mỏi rồi xoay người sang chỗ khác.
Chợt thấy trên hành lang cửu khúc dẫn tới nhà thuỷ tạ có một người đang bị âm điệu làm cho ngẩn ngơ -- -- Lý Trăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

