Edited by Bà Còm
Tạ Hộ đối với chuyện Thẩm Hấp có thể đưa tới trà nóng lúc này cũng không cảm thấy ngạc nhiên, rốt cuộc bên người Thẩm công tử có Triệu Tam Bảo, mà Triệu Tam Bảo là người nào, đó là kẻ trơn trợt hơn cá chạch, ranh mãnh hơn hồ ly, bằng không cũng đâu tới phiên hắn làm Đại nội Tổng quản.
Đang uống trà thì Triệu Tam Bảo lại đột nhiên đi tới, đứng ở ngoài đình dầm mưa hành lễ với Vân thị nói: “Phu nhân, đình bên kia có một bàn cờ, công tử muốn thỉnh phu nhân qua đó chơi vài ván. Mưa lớn như vậy dù sao cũng không thể rời đi được một thời gian, chơi vài ván cờ cũng coi như giải buồn.”
Lời nói của Triệu Tam Bảo làm Vân thị sửng sốt, không ngờ người trẻ tuổi kia lại mời bà chơi cờ. A Đồng nói đó là đích trưởng tử của Định Quốc Công phủ, tương lai chắc chắn nắm trong tay tước vị Định Quốc Công. Vân thị tuy là trưởng bối nhưng ngay cả tước vị mệnh phụ cũng không có, với thân phận thế tử tương lai của Định Quốc Công phủ mà Thẩm Hấp sai người tới mời bà cũng không có gì không đúng, chỉ là Vân thị đối với cờ nghệ thật sự không biết chút nào, bây giờ được vị công tử này mời vậy bà phải trả lời sao đây?
Kỳ thật đây là vì Vân thị không có tâm kế, nghe đến đó còn không hiểu ra ý tứ chân chính của người ta. May quá còn có Tạ Hộ rất minh bạch, chủ tử đây là muốn mời nàng chơi cờ, chẳng qua ngại Vân thị ở đây nên không biểu hiện quá rõ ràng thôi.
Thấy Vân thị đưa ánh mắt cầu cứu về phía mình, Tạ Hộ ho khan một tiếng liền đứng lên nói với Vân thị: “Nương, nữ nhi sẽ chơi cờ. Dù sao Thẩm công tử cũng là vãn bối, đâu thể làm phiền mẫu thân. Nữ nhi đến bồi công tử mấy bàn là được, cũng để báo đáp ân tình tặng trà của Thẩm công tử.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



