Edited by Bà Còm
Tạ Hành cũng rất hào phóng, sau khi lấy ngọc tiêu ra còn cho các thiếu nữ chuyền tay ngắm nghía, ánh mắt âm thầm liếc về phía Tạ Hộ một cái, thấy Tạ Hộ cũng nhìn chằm chằm cây ngọc tiêu, nụ cười trên mặt Tạ Hành liền sâu hơn một chút.
Tạ Hộ thu hồi ánh mắt, trong lòng cười thầm vài tiếng. Trước đây thật không biết hóa ra Tạ Hành vẫn luôn coi nàng như địch thủ, nói đến cùng, Tạ Hành thật sự rất kỳ quái: Lúc trước nàng quấn lấy Lý Trăn thì nàng ta không phản đối, ngược lại còn "quạt gió thêm củi"; nhưng hiện tại, nàng thực rõ ràng không có hứng thú đối với Lý Trăn thì nàng ta lại đề phòng giống như nàng là cướp đường, nghĩ đến cũng thật buồn cười.
“Ngọc tiêu này thật giống với cây tiêu của Xuân Sơn công tử nha.” Một cô nương nói như thế.
Tạ Ngọc vừa nghe vội vàng thay Tạ Hành đính chính: “Cái gì mà "thật giống" chứ? Đây là đúng là ngọc tiêu của Xuân Sơn công tử! Là huynh ấy đưa cho Hành tỷ nhi.”
“...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
