Edited by Bà Còm
Phó Thanh Lưu nghẹn một hồi mới thở hắt ra một hơi, sau đó hít thở thật sâu mấy cái mới vuốt mũi hỏi Thẩm Hấp: “Chậc, huynh nói chính là... Thánh, Thánh Thượng?”
Hai chữ cuối cùng thật sự quá tôn quý, Phó Thanh Lưu chỉ nói ra thôi mà cũng cảm thấy mình khinh nhờn, nuốt nước miếng định thần xong mới dám thốt ra.
Thẩm Hấp liếc nhìn hắn không nói gì, chỉ nhếch môi một chút rồi đi ra ngoài, vừa mở cửa là Triệu Tam Bảo đã lập tức đem áo choàng xanh đen khoác lên người công tử nhà hắn. Thẩm Hấp mặc áo choàng xong liền muốn rời đi, lại nghe Ngô Tuấn nhịn không được kêu lại hỏi: “Khoan đã Thẩm Đại, huynh còn chưa nói sau sự kiện của Quốc Công huynh nên làm gì bây giờ? Chuẩn bị tiếp tục tránh ở biệt viện bên ngoài một cách không thể hiểu được như vậy?”
Thẩm Hấp không quay đầu lại, bước qua ngạch cửa, sau đó mới nói một câu: “Không cần lo lắng, chỉ không quá mấy ngày hắn sẽ phải đích thân đi đến biệt viện nghênh đón chúng ta hồi phủ.”
“...”
Hoa Ý trở về nói lại cho Tạ Hộ, Tạ Hộ thở dài, rốt cuộc vẫn mềm lòng, biết hài tử kia là đứa cố chấp, ngươi đối với hắn càng tàn nhẫn thì hắn liền đối với chính mình càng tàn nhẫn hơn. Nghĩ đến lời nói của phu quân ngày ấy Tạ Hộ cũng minh bạch, sự tình ở Bảo Định không thể hoàn toàn trách hắn, nhưng hắn khẳng định đã làm sai, cần thiết bị trừng phạt.
Thời gian ba ngày là đủ rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


