Edited by Bà Còm
Sự kiện Định Quốc Công Thẩm Diệp bị giáng cấp đã sớm truyền khai ở kinh thành hai tháng trước, lúc đó Thánh Thượng tức giận không thôi, căn bản không cho Định Quốc Công cơ hội để biện giải, đưa ra phán quyết ngay tại buổi thượng triều. Thánh Thượng phát lệnh cưỡng chế Hình Bộ lập án, phát lệnh cưỡng chế Lại Bộ phác thảo công văn giáng chức, Thẩm Diệp cởi xuống hết thảy chức vụ trên người, lưu hiệu để xem xét, sự thật đã định, không có khả năng sửa đổi.
Trong lúc nhất thời, quan lại trong triều đình nghị luận xôn xao, vòng huân quý trong kinh thành cũng nhấc lên một trận phong ba thật lớn. Trước đây các phủ đệ coi Định Quốc Công phủ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, hiện giờ cũng đang kiệt lực phủi sạch quan hệ vì sợ bị liên lụy, mọi người đều cảm thấy bất an.
Tạ Hộ được Thẩm Hấp dàn xếp ở một tứ hợp viện tam tiến trong ngõ Yến tử ở thành Nam, chính viện đặt tại phía Bắc quay mặt về phía Nam, tiền viện và hậu viện trồng đầy cây quế, hiện giờ tháng chín đang đúng lúc hoa quế nở rộ, hương hoa quế phiêu đãng khắp nơi, chỗ nào cũng tràn đầy hương thơm.
Tạ Hộ cho người đặt một nhuyễn tháp ở hành lang dẫn đến hậu viện, Tạ Hộ nằm trên nhuyễn tháp ngắm hoa tĩnh dưỡng, trên người mặc bộ xiêm y đậm màu, trên bụng đắp một tấm chăn mỏng, nhìn Hoa Ý Trúc Tình dẫn mấy tiểu nha hoàn ở trong sân rung cây hoa quế. Từng bông hoa li ti như hạt gạo màu vàng sáng rơi xuống như mưa, rơi vào rổ trúc đan thật mịn. Hoa quế nếu không thu thập lúc này, chờ thêm mười mấy ngày nữa cũng sẽ tự động rơi xuống, Trúc Tình nghĩ, dù sao cũng rơi xuống đất bỏ đi thì uổng, thôi thì trước khi hoa tàn thu thập để làm mật hoa quế, tương lai để làm điểm tâm hay nấu ăn đều được.
Sau khi Tạ Hộ trở về, trước tiên liền phái người đi đón Đan Tuyết và Trường Thọ từ Bảo Định đem về. Tạ Hộ sợ Trường Thọ gặp nguy hiểm cho nên lúc rời kinh thành cố ý phái Đan Tuyết qua bảo hộ Trường Thọ. Gần nửa năm không gặp, Trường Thọ rõ ràng cao hơn một ít, trên mặt cũng rám nắng, thân mình thoạt nhìn chắc nịch không ít. Lúc hắn vừa gặp lại Tạ Hộ mới đầu còn rất cao hứng, chỉ là sau khi biết được Tạ Hộ bị thương, sắc mặt liền trở nên không tốt từ lúc đó đến tận bây giờ, cứ luôn nhìn chằm chằm Tạ Hộ, thỉnh thoảng còn trừng mắt, giống như hiện tại vậy. Tạ Hộ cảm thấy ánh mắt này của hắn thật sự có chút làm người ta chịu không nổi, mới nhịn không được mắng: “Trường Thọ, ngươi cứ mãi nhìn chằm chằm ta làm gì vậy? Ngươi đã lớn vậy rồi, tiên sinh không dạy ngươi "phi lễ chớ nhìn" sao?” Tạ Hộ muốn giảm bớt không khí căng thẳng, cố ý nói tránh ra như vậy.
Đây là câu đầu tiên Trường Thọ mở miệng sau khi về lại, tuy rằng nghe không lọt tai, bất quá cuối cùng cũng đã nói chuyện. Đan Tuyết lại chẳng thèm so đo với hắn, chỉ hếch mũi hừ hừ hai tiếng, lúc này mới đứng ở một bên không nói thêm gì.
Trường Thọ cảm thấy mình giả bộ tàn khốc vài ngày tất cả đều bị nha đầu Đan Tuyết này vạch trần, thấy Tạ Hộ rất có hứng thú nhìn chằm chằm hắn, không khỏi đỏ mặt gắt lên: “Tẩu nhìn cái gì mà nhìn! Làm thế nào tẩu lại đần như vậy chứ? Những người khác đều không bị thương, vì sao chỉ có một mình tẩu bị thương?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


