Edited by Bà Còm
Phó Song biết Tạ Hộ đã về lại kinh thành, hơn nữa không có hồi Định Quốc Công phủ mà ở tại biệt viện bên ngoài, bèn mang theo chút quà tặng đến thăm nàng.
Phó Song không biết nội tình, cho rằng Định Quốc Công Thẩm Diệp bị giáng cấp thì sẽ ảnh hưởng lây đến Tạ Hộ và Thẩm Hấp nên có chút ưu sầu.
Tạ Hộ cũng không tiện nói rõ với nàng chuyện gì, chỉ giải thích một cách mơ hồ: “Ai nha, muội và phu quân ở bên ngoài cũng không biết trong kinh lại xảy ra đại sự như vậy, không nghe nói gì nên cứ thế mà trở lại kinh thành. Mấy ngày nay phu quân đều bôn tẩu ở bên ngoài, trở về cũng không nhiều lời với muội, chỉ bảo muội không cần lo lắng. Muội nghĩ chắc cũng không phải đại sự gì đâu.”
[Có đại sự gì thì chỉ có Thẩm Diệp phải lãnh mà thôi.]
Phó Song thở dài, kêu nha hoàn đưa đến tay nải luôn đeo trên người, sau đó kêu nàng dọn án kỷ đi để đặt tay nải ở giữa giường La Hán. Phó Song chồm người sang từ trong bao phục lấy ra bàn tính. Tạ Hộ líu lưỡi: “Tẩu tẩu ra cửa mà còn mang bàn tính à?”
Phó Song thấy nàng trêu ghẹo, không khỏi lườm nàng một cái: “Muội đã bao nhiêu tháng không trở về, trong tiệm giữ không ít tiền lời của muội, hiện tại không đưa cho muội thì đợi đến khi nào nữa đây?”
Tạ Thiều hiện giờ vào Hộ Bộ nhậm chức, tất cả công việc kinh doanh đều chuyển tới tay Phó Song, bay giờ chuyện gì cũng do một mình Phó Song quản lý.
“Ai nha, muội đâu có thiếu tiền dùng, cứ để trong tiệm để làm vốn xoay chuyển không phải càng tốt hơn sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
