Edited by Bà Còm
Tạ Hộ nhớ tới lúc trước nhìn thấy gương mặt tiều tụy của chàng, khóe mắt chua xót, mím môi lại một chút rồi hỏi: “Nơi này là chỗ nào?”
“Nơi này vẫn còn ở Sơn Tây, là một khách điếm lớn nhất ở trong thành. Chưởng quầy của khách điếm này hình như nhận thức công tử, hiện giờ khách điếm này cũng chỉ có chúng ta ở. Ngoại trừ chúng ta cùng những hộ vệ của Nhiếp Nhung và Triệu Tam Bảo, ngoài ra còn có năm mươi cao thủ. Lúc ngài hôn mê chính là nhờ bọn họ kịp thời đuổi tới cứu chúng ta, nô tỳ nghe được bọn họ nói với công tử cái gì mà ‘Tướng gia’ ‘thụ mệnh ’ chi đó, chắc hẳn có người phái bọn họ tới.”
Tạ Hộ gật đầu, biết năm mươi người này chính là tử sĩ của Tướng gia phái ra bảo hộ bọn họ. Nhớ tới những lời nàng nói với lão nhân gia trước khi ly biệt, trong lòng Tạ Hộ lại dâng lên một trận áy náy.
Hoa Ý thấy đôi môi của nàng khô khốc bèn hỏi: “Phu nhân muốn uống nước không?”
Tạ Hộ liếm liếm môi rồi mới gật đầu: “Ừ.”
“Nô tỳ liền đi lấy nước, ngài chờ một lát.”
Hoa Ý xoay người đi rót nước cho Tạ Hộ, mới vừa rót xong liền vừa lúc gặp được Thẩm Hấp bưng một chén cháo trắng đi vào. Thấy Hoa Ý đang cầm chén nước trong tay, Thẩm Hấp bèn đặt cháo lên bàn, duỗi tay nói: “Đưa nước đây cho ta. Ngươi đi nghỉ ngơi trước, nơi này có ta trông chừng được rồi.”
Hoa Ý nhìn nhìn Tạ Hộ rồi nói với Thẩm Hấp: “Công tử, ngài đã có vài ngày không ngủ. Nếu không đêm nay để nô tỳ canh giữ bên người phu nhân đi, tốt xấu gì ngài cũng cần ngủ một đêm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


