Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Thế Không Tích Trữ Vật Tư Chương 3: Trêu Ghẹo

Cài Đặt

Chương 3: Trêu Ghẹo

Một khi con người đã thật sự muốn ra tay với ai đó, khí tức trên người sẽ thay đổi.

Đó gọi là “ý“.

“Ý” tỏa ra từ trên người tôi khiến Trần Hạo và Lý Tầm rợn tóc gáy.

Lý Tầm định lực kém, bị khí thế của tôi dọa sợ, lập tức nổ súng về phía tôi.

“Ý“ của tôi ngay lập tức khóa chặt hắn ta.

Đến nước này thì chẳng còn đường lui nào nữa.

Con dao nhỏ màu bạc lạnh lùng đâm về phía tôi.

Tôi cúi người né tránh.

“Đùng!” Lý Tầm lại bắn thêm phát nữa.

Cùng lúc đó, Trần Hạo đổi thế tấn công, dao bạc như bóng với hình đâm thẳng vào ngực tôi.

Tôi mặc kệ, dùng tốc độ mà mắt họ không kịp nhìn thấy, lướt đến trước mặt Lý Tầm rồi tung một cú đá.

Gã đàn ông cao to một mét chín bị đá bay ra ngoài, nện mạnh vào tường, tiếng xương gãy “rắc rắc“ vang lên.

Ánh mắt Lý Tầm đầy hoảng sợ.

Hắn ta muốn nói nhưng vừa mở miệng đã phun đầy máu.

*

Có lẽ sợ tôi lấy mạng Lý Tầm, Trần Hạo kịp thời lao tới, một tay ghì lấy vai tôi.

Tôi trở tay bắt lấy cổ tay anh ta, động tác liền mạch tước luôn con dao bạc nhỏ của anh ta rồi vứt xuống đất, nhân tiện bẻ trật khớp hai tay anh ta, sau đó thêm một cú quét ngang chân.

Trần Hạo bị tôi đè úp xuống đất, hoàn toàn bị chế ngự.

Nét mặt anh ta đầy phức tạp.

Tôi nghiến răng ken két, cảnh cáo anh ta: “Đừng nhúc nhích! Nhúc nhích linh tinh là đánh gãy chân anh đấy!”

Trần Hạo khẽ rên một tiếng đau đớn.

Tôi nhìn anh ta cười toe toét: “Cũng may chị đây dễ tính, chiêu đãi các cậu ăn uống lẫn chỗ ở, không những vậy còn cứu cả em gái cậu , đối đãi dịu dàng hiền lành. Nếu theo cách nói trước tận thế, thì tôi cũng được coi là một vị thần nhân từ rồi nhỉ?

Tôi thao thao bất tuyệt, miệng lưỡi liến thoắng không ngừng.

Mái tóc rũ từ vai rơi xuống, vừa khéo quét vào mặt Trần Hạo.

Có lẽ vì nhột, anh ta nghiêng đầu né.

Tôi thấy vậy bèn lấy một lọn tóc, làm thành hình cái chổi nhỏ, quét tới quét lui trên mặt anh ta.

Trần Hạo liều mạng chống cự, cố chấp nghiêng đầu sang bên phải.

Tôi vẫn tự chơi rất vui vẻ: “Chị đây là người biết lý lẽ, chị đây cứu em gái của cậu rồi thì em trai cũng nên cảm ơn chị một tiếng, đúng không?”

Tôi cố ra vẻ mềm mỏng, từng bước dụ dỗ nhưng tên đàn ông này đã nhìn thấu luôn ý đồ của tôi, đáp ngắn gọn: “Có gì thì nói thẳng.”

Tôi cười tít mắt: “Chị muốn con dao bạc của em trai.”

Con dao kia vừa nhìn phát là biết món đồ yêu thích của anh ta.

Nhóm người này đã dám ra tay với tôi, đương nhiên tôi cũng phải đòi lại chút lợi ích chứ!

Quả nhiên, Trần Hạo do dự. Nhưng chỉ vẻn vẹn hai giây sau, anh ta liền đồng ý: “Được.”

Anh ta cũng được đó, đủ quyết đoán, ra dáng đàn ông.

Tôi hí hửng nhặt con dao bạc dưới đất rồi tháo luôn vỏ dao đeo ở thắt lưng anh ta.

Dao tra vào vỏ. Lưỡi dao sắc bén được giấu bên trong, vẻ ngoài đẹp đẽ vô hại, đúng kiểu tôi thích.

Tôi ôm lấy nó trong lòng, mặt mày rạng rỡ vui vẻ.

Trần Hạo bỗng nói: “Nó không hợp với cô.”

Tôi phẩy tay, chẳng thèm để tâm: “Một con dao nhỏ thôi mà. Em trai dùng nó để làm vũ khí, còn chị thì giữ để ngắm nghía, có gì mà phải hợp hay không hợp?”

Trần Hạo nghe tôi nói vậy, ánh mắt anh ta dừng lại trên con dao bạc một lúc, cuối cùng vẫn lộ chút biểu cảm tiếc nuối.

Tôi đột nhiên ghé sát mặt lại gần, hơi thở phả nhẹ lên mặt anh ta: “Còn chưa xong đâu, em trai à.”

Trần Hạo nhìn tôi, ánh mắt lạnh nhạt, bình tĩnh đến mức mê người.

Tôi cười rạng rỡ: “Chuyện lục ba lô của chị, tính sao đây?”

Vào giờ phút này, vì tôi cố tình áp sát nên khoảng cách giữa tôi và Trần Hạo rất gần, gần đến mức hơi thở quấn quýt.

Nếu có người ngoài nhìn vào, kiểu gì cũng nghĩ giữa chúng tôi có sự mập mờ.

Nhưng Trần Hạo vẫn giữ vẻ bình tĩnh như một thái giám.

Anh ta nói chuyện thẳng thắn: “Nếu được làm lại một lần nữa, tôi vẫn sẽ để Lý Tầm âm thầm điều tra cô. Nhưng lần này, tôi sẽ không đánh giá thấp bất kỳ ai, cho dù người đó nhìn vô hại đến mấy.”

Tôi chống cằm cười: “Đấy, quả nhiên đàn ông chỉ trưởng thành sau khi được chị gái dạy dỗ.”

Nói rồi tôi còn tặng thêm một cái nháy mắt và cái hôn gió: “Không cần cảm ơn đâu nha, em trai~”

Trần Hạo ngửa đầu nhìn thẳng lên trần nhà: “Đến nước này rồi, cô có yêu cầu gì thì cứ nói thẳng.”

“Há~” Tôi không nhịn được giễu cợt: “Em trai à, ngay cả tinh hạch cấp ba cũng không có nổi, có gì đáng để chị để mắt tới chứ?”

Tôi chỉ tiện miệng nói chơi thôi, ai dè Trần Hạo từ tốn đáp: “Hai năm này, khí hậu thay đổi thất thường, zombie hoạt động dị thường, biển zombie ngày càng nhiều.”

“Tuy cô có thực lực rất mạnh nhưng suy cho cùng cũng chỉ có một mình.”

“Dù cô đánh thắng được zombie, đấu được kẻ xấu nhưng tài nguyên khan hiếm như lương thực và nước uống đâu dễ kiếm.”

“Nếu cô bằng lòng tới Liêu Kinh, tôi có thể cung cấp mọi điều kiện thuận lợi cho cô, đảm bảo cô không phải lo chuyện ăn mặc, cuộc sống ổn định.”

Tôi cười: “Cảm ơn em trai nhưng chị không có hứng.”

Tôi từ chối dứt khoát đến mức Trần Hạo sửng sốt chớp chớp mắt.

Sau đó, anh ta vẫn không vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi tiếp: “Vì sao?”

Tôi ra vẻ đắn đo rồi thương lượng với anh ta: “Thế này nhé, em trai chẳng có nổi một thứ đáng giá để trao đổi, mà chị cũng không muốn vô duyên vô cớ phải chịu thiệt, hay là thế này…”

Ánh mắt tôi sáng rỡ nhìn chằm chằm anh ta: “Em trai cho chị hôn cái nhá.”

Một giây trước đó, Trần Hạo vẫn còn giữ được vẻ bình tĩnh nhưng giờ biểu cảm trên mặt lập tức rạn nứt.

Anh ta nhìn tôi sững sờ, kiểu như không hiểu tại sao chủ đề lại nhảy sang chuyện này.

Tôi chả thèm quan tâm, nhắm đúng môi anh ta mà hôn một phát.

Trông bộ dạng người này có vẻ rắn chắc như tấm sắt, thế mà môi lại mềm mại không tưởng.

Tôi dùng lưỡi liếm nhẹ môi anh ta, cơ thể anh ta bỗng chốc siết người lại như cái đồng hồ bị lên dây cót.

Tôi hôn hít đủ kiểu, chơi đùa đến tận hứng, đến khi vẫn thỏa mãi mới chịu buông tha.

“Em trai ngon ghê, chị rất hài lòng.”

Tâm trạng tôi sảng khoái, không tiếc lời khen ngợi.

Trong mắt Trần Hạo hiện lên tơ máu, tai đỏ rực như ứ máu.

Nhìn nụ cười thỏa mãn sau “cuộc vui” của tôi, cũng không biết anh ta đang nghĩ gì, ánh mắt thất thần một lúc, mới lấy lại bình tĩnh thốt ra một câu: “Nếu cô quậy đủ rồi thì làm ơn gọi Trương Quả lên, tôi cần nối khớp lại.”

“Tí việc cỏn con này, cần gì người khác?”

“Để chị lo!”

Tôi nịnh nọt nối khớp tay giúp anh ta.

Anh ta chậm rãi cử động cánh tay rồi từ từ ngồi dậy.

Tôi ngồi xổm cạnh bên, nhìn anh ta cười hiền từ như người dì.

Anh ta không hề liếc mắt nhìn tôi, chỉ thong thả giơ cánh tay lên, dùng ngón cái lau môi mình, động tác không mạnh không nhẹ, thái độ dửng dưng như thường.

Đôi môi do do bị lau mà hơi biến dạng.

Tôi ở bên cạnh nhìn thấy, không nhịn được lại nhớ đến cảm giác mềm mại hồi nãy, nuốt nước bọt.

Trong phòng yên ắng đến nổi tiếng nuốt nước bọt vang lên rõ ràng và chói tai.

Trần Hạo quay phắt lại nhìn tôi, thấy tôi đang dán mắt vào môi anh ta, gương mặt vốn đang bình thường của anh bỗng chốc tràn đầy vẻ ngượng ngùng.

Để che giấu cơn xấu hổ, anh ta bật dậy như lò xo, bước nhanh tới bên cửa sổ, hét xuống dưới lầu: “Trương Quả, lên đây một chuyến!”

Anh ta hét rất to, hoàn toàn không thèm quan tâm có thu hút zombie hay không.

Sắc trời dần tối nhưng thị lực tôi cực tốt.

Cho dù người đàn ông kia đã chạy cách tôi ba mét nhưng tôi vẫn nhìn rõ ràng gương mặt đẹp trai của anh ta đỏ ửng, sắc đỏ từ cổ lan lên tận trán.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc