Sau khi dùng tinh hạch cấp ba, bệnh nhân đã im lặng bấy lâu trên giường chợt phát ra tiếng rên đau đớn cực độ.
Tinh hạch có khả năng cải tạo cơ thể, người dùng nó cũng phải chịu đựng nỗi đau thống khổ tương ứng.
Người bình thường còn chưa chắc sống nổi sau cơn đau đớn như vậy, huống hồ một người đang hấp hối, sắp tắt thở đến nơi.
Tư Tư đau đến co giật toàn thân.
Trần Hạo vẫn luôn nắm chặt tay cô ấy: “Trần Tư, cố gắng lên, cố chịu đựng.”
Trần Tư… Trần Hạo…?
“Ồ!” Tôi bừng tỉnh đại ngộ, ngón tay chỉ vào hai người họ: “Hai người là anh em à?”
Trần Hạo không thèm để ý đến tôi, nhét khăn mặt vào miệng em gái anh ta, sợ cô ấy đau quá mà cắn lưỡi, rồi dứt khoát trói chặt tay chân cô ấy lại.
Bây giờ tạm thời không cần đến Trương Quả nên cậu ta đã xuống tầng cứu chữa cho những người vừa mới bị thương.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại bệnh nhân Trần Tư, anh trai cô ấy Trần Hạo và gã da đen Lý Tầm.
Trong lúc chán đến phát ngán, tôi liếc nhìn Lý Tầm.
Trên tay hắn ta đang cầm thứ gì đó, nhìn quen mắt lắm.
Tôi nhìn kỹ hơn: Đệt! Đó chẳng phải là ba lô của tôi à?!
Tận đến lúc này, tôi mới sực nhớ ra ánh mắt Trần Hạo cố ý dành cho Lý Tầm trước lúc xuất phát.
Lúc ấy tôi chỉ thấy là có ẩn ý khác, mãi đến bây giờ mới bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra lúc tôi dẫn đường cho họ, hai tên đó đã rắp tâm bàn chuyện trộm đồ nhà tôi!
Tôi tức đến mức bật dậy một cái rầm, hét to: “Thằng ăn cắp họ Lý kia! Cái mày đang cầm là cái gì hả? Trộm ba lô mẹ mày à!”
Lý Tầm nghe thế, gương mặt xấu xí của hắn ta lập tức sa sầm, chắc là thấy tôi mắng quá khó nghe.
Chậc! Nghe câu anh ta nói kìa, nếu không phải vì khuôn mặt vô tình bạc nghĩa nhưng vẫn đẹp trai ngời ngời đó thì tôi đã vả cho anh ta vài cú rồi.
Hai người họ đã điều tra tôi, còn xem tôi đứa ngơ ngơ dễ dụ để gài bẫy, vậy thì tôi cũng chẳng còn gì để nói nữa, thản nhiên ngồi phịch xuống ghế, vắt chéo chân.
Lý Tầm thấy thế, bước lên hai bước, ghé tai Trần Hạo thì thầm.
Hắn ta tưởng mình nói rất khẽ nhưng thực tế, tai tôi cực thính, nghe rõ mồn một từng chữ hắn ta nói: “Phát hiện ra vài thứ.”
*
Trần Hạo kiểm tra ba lô của tôi một lượt thật kỹ.
Cách một khoảng không gần không xa, anh ta lại đánh giá tôi lần nữa, ánh mắt đầy cảnh giác.
Trong ba lô có một cái túi vải.
Anh ta lấy túi vải ra, đổ ào ào hết đồ vật bên trong túi vải lên bàn ngay trước mặt tôi.
Vô số tinh hạch zombie lăn lóc rơi xuống, phát ra ánh sáng xanh thẳm.
“Cấp một, cấp hai…”
Ngón tay thon dài của Trần Hạo bói trong đống tinh hạch chất chồng đó, lấy ra một viên sáng lấp lánh và bắt mắt nhất, viên tinh hạch có kích thước cỡ lớn, màu lam sẫm.
Giọng anh ta hơi khựng lại: “Cấp ba.”
“Chỉ riêng tinh hạch cấp ba thôi đã có hai viên, cô không muốn giải thích gì sao?”
“Có chứ!” Tôi cười cợt nhả: “Tôi chỉ muốn nói các anh chưa có sự đồng ý mà đã tự tiện lục túi của phụ nữ là rất bất lịch sự, rất mất dạy đó.”
Trần Hạo không phải người thích đấu võ mồm.
Từ lúc phát hiện ra bí mật trong ba lô tôi, anh ta liền giả vờ vô ý điều chỉnh thế đứng và vị trí đứng, lờ mờ bày ra tư thế bảo vệ em gái anh ta và Lý Tầm sau lưng.
Lý Tầm không hổ là đồng đội ăn ý của anh ta, vừa thấy anh ta hành động như vậy, tay lập tức đưa tay chạm vào báng súng, cả người nâng cao đề phòng, mắt không rời khỏi tôi.
Hừ, làm như tôi không nhận ra hai người họ đang chuẩn bị đánh nhau ấy.
Tôi uể oải nhìn Trần Hạo cười: “Anh Hạo, đừng vậy chứ, người ta có làm gì đâu mà.”
Vẻ mặt Trần Hạo nghiêm túc: “Giải thích đi, mấy viên tinh hạch cấp ba này cô lấy ở đâu ra?”
“Cái đó à, ừm… Là tôi nhặt được…”
“Hôm đó, tôi đang thảnh thơi đi trên… À không, đang đau khổ vất vả tránh né zombie trên đường thì bỗng một tiếng “bịch” vang lên, tôi cúi đầu nhìn, ôi má ơi, cả đống tinh hạch luôn!”
Nói đến đây, tôi dùng ánh mắt hỏi dò Trần Hạo: “Anh Hạo, anh tin không?”
Khuôn mặt cương trực của Trần Hạo có dấu hiệu sắp sụp đổ, thái dương anh ta giật giật dữ dội.
Tôi hiểu rồi, anh ta không tin.
Đã vậy thì, tôi đành phải nhún vai: “Được thôi, tôi ngả bài đây, mấy viên tinh hạch này đều do tôi săn giết zombie mà có. Đừng thấy tôi hòa nhã dễ gần, thật ra tôi siêu mạnh đó.”
Lần này, chưa kịp để Trần Hạo lên tiếng, Lý Tầm sau lưng anh ta đã nhịn không nổi.
“Bớt nói mấy câu nhảm nhí đi! Ngay cả ở căn cứ Liêu Kinh, số người đủ khả năng đấu solo với zombie cấp ba còn đếm không hết một bàn tay, cô là cái thá gì?”
Tôi khẽ cười, ánh mắt chợt trở nên sắc như dao: “Nếu các anh đã biết rõ người như tôi, tính hết cả căn cứ Liêu Kinh của các anh cũng không tìm ra được năm người, mà mẹ mày còn dám lục túi tao, có phải mày chán sống rồi không?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


