Trần Tư nằm đau đớn trên giường tận năm ngày trời mới dần ổn định lại.
Một người cận kề cái chết, ép buộc nâng cấp dị năng mà vẫn sống sót được. Đúng là phúc lớn mạng lớn.
Cô ấy vừa có chuyển biến tốt hơn một chút, Trần Hạo liền ra quyết định dẫn mọi người lập tức quay về Liêu Kinh.
Liêu Kinh nhân tài đông đúc, tài nguyên y tế lại dồi dào. Chỉ có trở về đó, em gái anh ta mới nhận được sự chữa trị và chăm sóc tốt hơn.
*
Trước khi rời đi, Trần Hạo lại một lần nữa vẫy cành ô liu với tôi, hy vọng tôi theo anh ta về Liêu Kinh.
Tôi từ chối cái rụp.
Mặt anh ta đen sì mà rời đi.
Giây trước anh ta vừa rời đi, giây sau tôi cũng gói ghém hành lý, thẳng tiến Liêu Kinh.
Cái gì mà không có hứng chứ? Chẳng qua là lời chém gió để lừa gạt cậu em thôi.
Theo kế hoạch ban đầu của tôi, tôi vốn cũng định đến Liêu Kinh định cư.
Chỉ là Trần Hạo mời tôi về với mục đích rõ rành rành là muốn tôi vì Liêu Kinh mà vào sinh ra tử.
Mơ mộng giỏi lắm!
Tôi mà có tâm hồn cao thượng như thế, đâu đến nổi mỗi bữa cơm không có đủ ba món chứ ?
*
Căn cứ Liêu Kinh là một căn cứ người sống sót phát triển khá hoàn thiện ở khu vực Tây Nam.
Ngoài cổng thành căn cứ, người xếp hàng dài dằng dặc.
Muốn vào căn cứ phải qua bước kiểm tra và đăng ký, để đảm bảo không một ai trong những người nhập cư bỗng dưng biến thành zombie, làm rối loạn trật tự bên trong căn cứ.
Nhân viên đăng ký theo thông lệ hỏi tôi có phải dị năng giả không?
Tôi nghĩ nghĩ rồi trả lời: “Phải, dị năng cấp hai, hệ điều khiển.”
So với người bình thường, thì dù dị năng giả đi đến đâu cũng đều được ưu ái hơn hẳn.
Huống hồ tôi còn là dị năng giả cấp hai.
Sau khi xác nhận thông tin chính xác, căn cứ cử một hướng dẫn viên đi theo tôi.
Cậu em hướng dẫn viên thể chất cường tráng, khí lực dồi dào, giọng nói vang dội, nhiệt tình dẫn tôi làm quen với tình hình của căn cứ, đồng thời còn giải thích cặn kẽ cho tôi về quy tắc phân phối vật tư ở đây, tiện thể không quên tranh thủ quảng cáo và khên ngợi phúc lợi của binh lính tại căn cứ.
Cuối cùng, cậu em hỏi tôi: “Chị Mãn Nguyệt, chị có hứng thú gia nhập quân đội căn cứ không?”
Tôi như một nương nương vô tình, từ chối thẳng thừng: “Không có hứng thú.”
Cậu em hướng dẫn viên tiu nghỉu quay về.
*
Muốn sống được ở căn cứ chủ yếu nhờ vào điểm tích lũy.
Điểm tích lũy tương đương với tiền tệ trước tận thế.
Tiễn chân cậu em hướng dẫn viên xong, tôi đeo ba lô đi thẳng tới đại sảnh đổi điểm tích lũy, hào phóng đập nguyên một bao tinh hạch zombie lên quầy.
“Đổi điểm tích lũy.”
Nhân viên tại quầy mở túi ra nhìn thử rồi trợn tròn mắt, bảo tôi đợi một lát, sau đó chạy đi gọi quản lý.
Tinh hạch zombie cấp một có thể giúp người bình thường trở thành dị năng giả.
Cái bao đầy tinh hạch đó của tôi đổi được một khoản tài sản khổng lồ.
Mà kết quả của hành động bá đạo như thế là vô số đội lính đánh thuê tìm đến tôi, ai nấy đều hy vọng tôi gia nhập vào đội bọn họ.
Tôi từ chối hết người này tới người kia, mãi cho đến đội lính đánh thuê thứ năm mới lên tiếng.
“Em gái à, đội lính đánh thuê Vô Úy của bọn anh mãi mãi chào đón em.”
“Được thôi, tôi gia nhập.”
Đám người xung quanh, từ mấy kẻ từng gửi mời tôi đến mấy kẻ chưa kịp mời đều đơ mặt.
Ngay cả lão Lâm, đội trưởng đội lính đánh thuê Vô Úy cũng phải gãi đầu: “Em gái à, anh hỏi thật, sao em từ chối hết mấy đội kia, lại chọn mỗi đội Vô Úy của bọn anh?”
Tôi cười hì hì: “Ồ! Cũng chẳng vì gì đâu, tại số 5 là con số may mắn của tôi!”
*
Đội lính đánh thuê Vô Úy, mặc dù trong tên có chữ “đội” nhưng thực ra nhân số ít đến đáng thương, chỉ có bảy người, tính luôn tôi vừa vào là có tổng cộng bảy mạng.
Lão Lâm đã tổ chức một “buổi giới thiệu gia nhập đội” cho tôi tại quán cơm nhỏ, chính thức giới thiệu tôi với các thành viên khác.
Do thực lực có hạn, trước giờ đội lính đánh thuê Vô Úy chỉ dám nhận nhiệm vụ cấp C, điểm tích lũy kiếm được chia đều cho mọi người xong thì cũng chỉ đủ tiền ăn trong hai ngày.
Sau khi tôi tham gia, cùng mọi người làm vài nhiệm vụ, lão Lâm lén tìm tôi bàn bạc: “Hay là chúng ta thử nhận nhiệm vụ cấp B một lần đi?”
Tôi nói: “Chơi luôn.”
Thế là sau đó đội chỉ toàn nhận nhiệm vụ cấp B.
Mức sống của các thành viên trong đội lính đánh thuê vì thế mà được cải thiện, lên hương thấy rõ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






