Cô gái sắp chết.
Bụng cô ấy bị xuyên thủng, ruột bị kéo đứt thành mấy đoạn.
Dị năng giả hệ chữa trị đang chữa thương cho cô ấy, cầu ánh sáng chui vào vết thương lại chẳng có chút tác dụng gì.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ điều này có nghĩa là gì.
Mặt dị năng giả xám như tro tàn, môi run rẩy, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh.
Anh ta mặc áo thun xanh lục, quần rằn ri, mang giày thể thao phiên bản giới hạn, gương mặt tuấn tú, khí chất cương nghị.
Chỉ có đôi mắt chưa trải qua bãi bể nương dâu mới khiến người ta nhận ra tuổi thật của anh ta.
Anh ta còn rất trẻ nhưng lại là trụ cột tinh thần của cả đám người.
“Không còn cách nào khác sao?”
Anh ta nhìn cô gái đang hấp hối trên giường, chân mày nhíu chặt, giọng nói trầm ổn mạnh mẽ, mang theo sức mạnh khiến người khác yên lòng.
Dị năng giả không khỏi lấy lại tinh thần, nghĩ ngợi một lúc: “Dùng tinh hạch zombie cấp ba để cưỡng ép tăng cường dị năng, có lẽ có thể cứu được Tư Tư một mạng.”
Bầu không khí lại rơi vào sự im lặng lần nữa.
Một gã đàn ông thô lỗ chửi đổng lên: “Mẹ nó, biết đi đâu tìm zombie cấp ba bây giờ?”
Dị năng giả cúi đầu, không lên tiếng, đến chính bản thân cậu ta cũng biết cách đó không thực tế.
Áp lực trong phòng nặng nề.
Tôi nấp ngoài cửa, lén lút nghe trộm.
Nhóm người này là binh lính từ căn cứ Liêu Kinh, trên áo trong của họ có phù hiệu căn cứ Liêu Kinh.
Không biết họ ra ngoài để làm nhiệm vụ gì? Dị năng giả cấp hai trong đội bị thương nặng, cần chữa trị gấp.
Sự việc xảy ra đột ngột, họ không kịp quay về Liêu Kinh, đành tìm nơi tạm trú.
Không khéo làm sao, nơi tạm trú mà họ chọn lại chính là địa bàn của tôi.
*
Tận thế đến, trật tự xã hội trở nên hỗn loạn.
Nhóm khách không mời này vừa nhìn đã biết không dễ chọc.
Tôi rất biết điều.
Bọn họ tu hú chiếm tổ chim khách nhưng tôi lại chẳng tỏ ra bất mãn một chút xíu nào, ngoan ngoãn đón họ vào, tận tình phục vụ họ như người hầu, đồng thời lén lút quan sát hành động của họ.
Tôi không ngờ lại bị người đàn ông kia phát hiện.
“Ra đây!”
Giọng anh ta vang thẳng đến tai tôi, mang theo sự uy hiếp mạnh mẽ.
Tôi nở nụ cười rạng rỡ, ngoan ngoãn ló đầu ra từ sau cánh cửa, chào mọi người: “Hello~”
Không ai đáp lại.
Mấy gã đàn ông cao to lực lưỡng hung ác trừng mắt nhìn tôi như thể tôi vừa “chào hỏi” tổ tiên nhà họ không bằng.
Nhóm này thật chẳng thú vị, tôi thầm trợn mắt nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười cười thân thiện.
“Tôi biết chỗ có zombie cấp ba đó~”
Một câu này của tôi đã đâm trúng chỗ đau của cả nhóm, quả nhiên ánh mắt họ nhìn tôi thay đổi hẳn.
Người đàn ông trẻ tuổi dẫn đầu đánh giá tôi, ánh nhìn đánh giá không hề che giấu.
Tôi chẳng sợ bị anh ta nhìn, thản nhiên chỉ đường dẫn lối cho anh ta luôn: “Ra cửa rẽ phải, đi thêm một cây số sẽ thấy một trang viên bỏ hoang, trong đó có một zombie cấp ba.”
Anh ta nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ.
Tôi nhân cơ hội này để quang minh chính đại quan sát anh ta.
Anh ta đẹp trai thật!
Đường nét cương nghị, ngũ quan sắc sảo, vai rộng eo thon, thân hình rắn chắc đầy năng lượng mang lại cho người ta cảm giác an toàn mạnh mẽ.
Anh ta đúng chuẩn gu của tôi luôn.
Tôi chợt nổi hứng muốn tán tỉnh, bèn hỏi anh ta: “Anh đẹp trai, anh tên gì?”
Vẻ mặt anh ta không lộ chút cảm xúc nào trả lời: “Trần Hạo.”
Ánh mắt Trần Hạo lại rơi vào người một gã đàn ông da đen nhẻm bên cạnh, không lên tiếng nói gì, chỉ ra hiệu bằng ánh mắt với gã.
Gã kia hiểu ngay: “Rõ, đội trưởng, giao cho tôi.”
Trần Hạo gật đầu, sau đó nhìn sang tôi, lời ít ý nhiều nói: “Dẫn đường.”
“Tôi không đi!” Tôi lùi ba bước để thể hiện rõ thái độ kiên quyết, miệng lải nhải không ngừng: “Đó là zombie cấp ba đấy, tôi tội gì phải trêu vào nó? Các anh có bản lĩnh thì tự mà đi, mắc gì lôi kéo một người vô tội nhỏ bé như tôi vào?”
Trần Hạo không thèm đôi co thêm với tôi, xách cổ áo tôi lên: “Không cần cô mạo hiểm, chỉ cần trốn kỹ là được.”
*
Tôi nấp trên một cây ngô đồng thô to bên ngoài trang viên.
Dựa vào lợi thế độ cao, tôi nhìn rõ mồn một cảnh Trần Hạo chiến đấu với zombie cấp ba trong trang viên.
Nói thật, bảo sao người đàn ông đó còn trẻ như vậy mà đã làm đội trưởng, năng lực chiến đấu của người ta đúng là không thể so với người bình thường được!
Tận thế mới xảy ra trong vòng hai năm ngắn ngủi, đa số con người chỉ vừa thức tỉnh dị năng, miễn cưỡng có thể đánh solo với zombie cấp thấp, ấy vậy mà đã có kẻ dám đấu tay đôi với zombie cấp ba.
Bạn nói xem có khiến người ta tức không cơ chứ?
Trần Hạo dùng một con dao bạc dài 10 cm.
Con dao này không rõ làm từ chất liệu gì, mỗi lần vung lên đều phát ra tiếng xé gió mượt mà như tơ. Khi dao đâm vào da thịt, tiếng xé gió bỗng trở nên nặng nề, nghe mà thấy rợn người.
Zombie cấp ba rất khó đối phó, từng đòn tấn công, phòng thủ, rút lui của Trần Hạo đều thể hiện khả năng chiến đấu xuất sắc.
Với trình độ đánh nhau ở mức này, người ngoài không cách nào xen vào được.
Các đồng đội của anh ta, một phần phụ trách dọn sạch zombie cấp thấp bị tiếng đánh nhau thu hút đến, phần còn lại nếu thấy Trần Hạo rơi vào thế yếu thì sẽ nổ súng “đùng đùng”, dùng cách này để hỗ trợ từ xa.
Tôi ngồi trên cành cây xem kịch, đến đoạn gay cấn còn vỗ tay reo hò cho bọn họ.
Không hổ là binh lính của căn cứ Liêu Kinh, phối hợp quá ăn ý, nhìn là biết trước đó họ đã ra ngoài săn giết zombie không ít lần rồi!
*
Giải quyết zombie cấp ba xong, Trần Hạo dứt khoát moi tinh hạch từ não nó ra.
Trận này đánh cực kỳ nguy hiểm và cam go.
Zombie cấp ba khiến không ít người bị thương.
Đội ngũ vốn đã thương tích đầy mình, sau trận này lại càng thêm thê thảm tơi bời!
Các thành viên khiêng đồng đội bị thương lên xe.
Trần Hạo đi tới dưới gốc cây ngô đồng đón tôi, thấy vỏ hạt dưa vương vãi đầy đất, gương mặt đẹp trai của anh ta đen thêm ba phần.
Tôi rất biết quan sát sắc mặt người khác, mau chóng nhảy từ trên cây xuống, vừa dùng chân giẫm lên vỏ hạt dưa che đậy, vừa không ngừng nịnh nọt khoa trương.
“Anh Hạo đỉnh quá.”
“Anh Hạo thật oai phong.”
“Đao pháp của anh Hạo đỉnh của chóp.”
“Con dao của anh Hạo không phải dao mà là vòng eo thon câu hồn tôi~”
Trần Hạo hơi nhíu mày, quát tôi: “Câm miệng.”
Tôi nở nụ cười ngọt ngào, lập tức đứng nghiêm, ngoan ngoãn làm dấu tay khóa miệng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)