Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hứa Đa Đa còn đang thắc mắc “Hả” cái gì, giây sau đã bị người kia kéo dậy, khiến cô run bần bật, nhắm tịt mắt giả chết. Rồi cô nghe thấy giọng nói kia đột nhiên hứng thú:
“Tiểu lớp trưởng?” (Dạ vâng, chị nhà chúng ta lúc nào cũng kèm theo từ “tiểu” vì trong mắt mọi người chị nhỏ nhỏ, dễ thương)
Ngữ điệu quen thuộc, lười biếng nhưng mang theo vẻ bất ngờ như gặp người quen cũ sau nhiều năm xa cách.
Hứa Đa Đa cuối cùng cũng mở mắt nhìn người đang túm lấy mình – chính là người chuẩn bị xét xử cô.
Cô vừa mở mắt đã đối diện với một gương mặt đẹp trai phóng đại, hai người trực tiếp mắt to trừng mắt nhỏ.
Đối phương còn chưa kịp nói gì, thì tai nghe của anh ta vang lên tiếng kêu “WTF”:
“Ai? Tiểu lớp trưởng? Tần ca anh cuối cùng cũng điên rồi à, nhớ người ta đến phát khùng luôn rồi hả?!”
Tần Lạc mất kiên nhẫn tắt tai nghe, bắt đầu quan sát tiểu tang thi trước mặt, rồi lẩm bẩm có chút nghi hoặc:
“...Hứa Đa Đa? Má ơi, sao mấy năm rồi mà trông cô vẫn như cũ? Vẫn cái khuôn mặt .”
Hứa Đa Đa cạn lời. Não chậm nửa nhịp cuối cùng cũng nhớ ra người trước mặt là ai – bạn học cũ. Gặp lại sau bao năm¸ thật là một lời khó tả, người này vẫn ngốc như hồi nào.
Nhìn bộ đồ chiến đấu trên người Tần Lạc, người cao ráo, ngũ quan đã rũ bỏ nét non nớt khi xưa, trông càng nghiêm túc, là kiểu đẹp trai có thể khiến cả đám con gái ngất xỉu. Nhớ hồi đó, cái tên này vừa là hot boy vừa là đại ca học đường.
Là lớp trưởng, Hứa Đa Đa từng vắt hết óc lo vụ học hành của cậu bạn cùng bàn này.
Cô rất muốn mặt lạnh chào một câu:
“Hello.”
Anh nhíu mày, đưa tay sờ cổ cô, ấn nhẹ – không có mạch đập.
Hứa Đa Đa suýt nghĩ anh ta muốn bóp chết mình, sau mới hiểu là đang bắt mạch.
Cô có chút đau lòng, nhưng cũng có chút an ủi.
Tên học sinh cá biệt ngày xưa giờ ăn lương quốc gia, còn trở thành đội viên đội đặc nhiệm. Thật lợi hại.
Chắc thầy giáo chủ nhiệm cũ – lão Lý – mà biết, chắc cũng vui lòng lắm.
“Chậc, đầu óc cô không phải thông minh lắm sao? Sao lại không qua nổi giai đoạn đầu chứ?”
Tần Lạc tiếc nuối, nhưng biểu cảm và giọng điệu... thật khiến người ta muốn đánh!
Hứa Đa Đa lập tức trợn mắt, tức đến phồng má trừng anh một cái, giống hệt hồi xưa mỗi lần cô bắt anh nộp bài tập.
Tần Lạc thì lại vui ra mặt.
“À đúng rồi, suýt thì quên chuyện chính.” – Anh bắt đầu nhìn quanh tìm kiếm gì đó.
Hứa Đa Đa lại run rẩy – chẳng lẽ định tìm chỗ giải quyết cô?
Thế là cô lại nhắm mắt… giả chết lần nữa.
Tần Lạc tìm một vòng không thấy gì thuận tiện, bèn cầm tạm một cái chăn mỏng. Quay lại thấy Hứa Đa Đa vẫn đang run lẩy bẩy giả chết, anh ta thở dài một tiếng, rồi bọc chăn trói cô lại.
Hứa Đa Đa dù nhắm mắt vẫn cảm nhận được mình bị trói, thầm nghĩ chắc là anh ta sợ cô giãy giụa chết mất mặt, muốn để lại chút thể diện cho cô. Cô hé mắt nhìn anh ta một cái đầy cảm kích — người này... cũng không tệ lắm.
Tần Lạc lòng đầy mâu thuẫn – cảm thấy Hứa Đa Đa biến thành tang thi có chút biến thái, bị người ra trói lại bày ra vẻ mặt biết ơn? Thế là sao chứ?
Sau đó anh ôm lấy cả người cô và chăn, bế ngang lên, sau đó nhét vào tủ quần áo giấu đi:
“Ngoan ngoãn ở đây, lát nữa tôi quay lại đón.”
Anh lầm bầm nói xong, lại liếc nhìn Hứa Đa Đa một cái. Khuôn mặt cô trắng bệch, lúc này đang chớp chớp đôi mắt tròn xoe nhìn anh.
Tần Lạc bỗng đỏ vành tai, “chậc” một tiếng:
“Cô là tang thi, giả vờ đáng yêu cái gì chứ?!”
Hứa Đa Đa: Hả???
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



