Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ tầng trên nhanh chóng vang lên tiếng đạp cửa liên hồi, tiếng súng và cả tiếng reo hò kích động của những người sống sót.
Hứa Đa Đa ngồi ngây người trong tủ quần áo, bộ não chậm chạp vẫn đang loay hoay suy nghĩ — cô… vẫn còn sống? Người bạn học cũ ấy lại không nổ súng giết cô luôn sao?
Tiểu tang thi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô cúi đầu nhìn chăn bị buộc chặt quanh người, thử giãy giụa một chút nhưng phát hiện bị quấn rất kỹ, cuối cùng đành từ bỏ.
Hứa Đa Đa nằm nghiêng trong tủ, mặc kệ mọi chuyện, chớp chớp mắt đợi thời gian trôi qua. Không biết bao lâu sau, cuối cùng bên ngoài cũng có tiếng động trở lại.
“Tất cả xuống tầng! Xếp hàng nghiêm chỉnh! Lát nữa sẽ có xe buýt đưa mọi người đến căn cứ người sống sót!”
Giọng nói nghiêm khắc ấy vang lên, hoàn toàn khác với vẻ lười biếng lúc trước, cứ như đang trong một buổi huấn luyện quân sự.
Hứa Đa Đa đang suy nghĩ mông lung thì đúng lúc nghe thấy có người hỏi anh ta định đi đâu.
Tần Lạc, người đã một mình quét sạch cả tòa nhà đầy tang thi mà không hề thở dốc, lúc này hiển nhiên đã trở thành điểm tựa tinh thần của mọi người.
Vậy mà cô lại nghe thấy anh lạnh lùng đáp: “Mọi người cứ đi trước, tôi quay lại lấy một thứ.”
“Thứ” bị bỏ lại đó — chính là Hứa Đa Đa. Cô sững người một lúc, rồi ánh mắt có phần u uất.
Vì thế mà khi Tần Lạc vừa lẩm bẩm vừa sải bước quay lại phòng, mở tủ ra, lập tức đối diện với một đôi mắt xám mờ mang theo oán thán. Đó rõ ràng là đôi mắt tang thi, không còn ánh sáng như con người, nhưng lại đầy thần thái.
“Ha, không hổ là tiểu lớp trưởng, cho dù biến thành tang thi cũng thông minh hơn người.”
Cái kiểu khen này... khỏi cần cũng được, cảm ơn.
Thật đấy.
Hứa Đa Đa nhìn anh bằng ánh mắt đầy ghét bỏ. Nếu có thể nói, chắc chắn cô đã chửi vài câu rồi.
Tần Lạc như tìm được món đồ chơi mới, tháo dây trói trên người cô ra, rồi lại dùng chăn bọc cô lại lần nữa.
“Nghe hiểu tôi nói không? Nếu hiểu thì gật đầu. Tôi đưa cậu đi. Cậu đọc Cẩm nang sinh tồn hậu tận thế mà tổng bộ gửi chưa? Bình thường tang thi giai đoạn đầu hoàn toàn không còn lý trí, nhưng cậu lại rất lạ, dường như vẫn còn ý thức?”
Trước mặt cô, anh lại trở về kiểu dáng vẻ bất cần như xưa, thỉnh thoảng còn nhếch mép cười ranh mãnh, để lộ chiếc răng nanh bên phải.
Nụ cười quen thuộc ấy khiến Hứa Đa Đa thoáng ngẩn ngơ, như thể lại quay về những năm tháng trung học vô tư lự.
Thấy cô ngẩn người, Tần Lạc hơi cau mày: “Không phải là ngốc hẳn rồi chứ? Ê, ê, ê? Nhìn tôi này. Tôi hỏi cậu có muốn đi cùng tôi không? Biết đâu về đến căn cứ, cậu còn có cơ hội được cứu. Giáo sư Kỷ của viện nghiên cứu rất giỏi đấy. Hay là cậu muốn ở lại chỗ này?”
Nói đùa gì chứ.
Ai mà không muốn sống??
Hứa Đa Đa bị anh dọa đến giật mình, vội vàng ngoan ngoãn gật đầu lia lịa.
Cảm giác cái cổ vốn cứng ngắc, giờ cũng linh hoạt hẳn lên.
Tần Lạc cười rộ lên, lộ ra chiếc răng nanh nhỏ, trông vừa ranh mãnh vừa đẹp trai. Anh thấy vậy hài lòng gật gật đầu, bế Hứa Đa Đa, người đang được cuốn kín như con sâu, vác lên vai rồi sải bước ra ngoài.
Nếu không phải cô đã thành tang thi, thì cái kiểu vác người như bao tải thế này thật khiến cô muốn nôn. Làm gì có người tốt nào lại xem tang thi như bao tải mà vác thế này chứ.
Hứa Đa Đa vẻ mặt cuộc sống không còn gì luyến tiếc.
Còn Tần Lạc thì có vẻ rất hưng phấn, ba bước thành hai, tung tăng nhảy xuống tầng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
