Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hứa Đa Đa lặng lẽ sờ lên ngực mình, không có nhịp tim. Cô không kìm được mà nước mắt giàn giụa: “Hu hu hu!”
Không ai có thể cứu cô.
Với những người sống sót khác, đội cứu viện đến là một tia hy vọng.
Nhưng với Hứa Đa Đa, điều đó đồng nghĩa với cái chết đang đến gần. Cô bất ngờ bình tĩnh chấp nhận hiện thực ấy, ôm đầu gối rúc trong chăn, co người lại, coi mình như một cây nấm nhỏ, lặng lẽ lớn lên trong góc tối.
Bên dưới khu chung cư, tiếng súng vang lên, không ít người sống sót ở tầng trên reo hò phấn khởi.
Không rõ qua bao lâu.
Họ bắt đầu tiến hành càn quét tầng nơi cô đang ở, dưới lầu vọng lên từng đợt âm thanh chiến đấu.
Trong lúc mơ hồ, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên:
“Tiểu khu Thanh Uyển, tòa A, tầng 7 thanh trừng hoàn tất.”
Nghe thấy bốn chữ “thanh trừng hoàn tất”, Hứa Đa Đa lập tức rùng mình, nỗi sợ ập đến, sắp tới lượt cô rồi sao? Sắp bị xử lý rồi sao?
Cả người – à không, cả xác (sau khi biến thành tang thi thì nữ chính gọi bản thân là “thi” trong thi thể, nhiều khi tác giả gọi là “tiểu thi thi”) cô đều không ổn rồi. Cô muốn khóc, nhưng tang thi không có nước mắt.
Tiếng bước chân dồn dập xuyên qua bức tường truyền tới tai cô, “Đoàng!” – một phát súng vang lên, tiếp đó là tiếng gào rống của tang thi từ nhà bên.
“Bên tôi sắp xong rồi, nhiều nhất là nửa tiếng. Lão Vương báo xe đến đón người đi. Chậc, cái cửa nhà này sao khó mở thế nhỉ?”
Nghe đến đây, Hứa Đa Đa giật thót cả người. Quen hay không quen gì không quan trọng nữa – cô sắp xong đời rồi! Mới định “a ba a ba” lên hai tiếng để gọi cứu mạng, thì chợt nhớ tên kia vừa mắng con tang thi nhà bên là ồn ào phiền phức, cô lập tức đưa tay bịt miệng, run lẩy bẩy ngồi trên giường, chờ bị xử lý.
Phải rồi.
Cô không đủ can đảm tự kết liễu, thà để người khác giải quyết còn hơn, về sau đỡ phải chết càng khó coi. Dù sao thì... cô cũng không còn là con người nữa.
Nghĩ tới đây, lòng cô nguội lạnh. Nhưng khi cửa bị một cước “Rầm!” mở toang, cả cái xác cô vẫn run rẩy. Và cô bị sốc – ai mà có thể phá được cửa nhà cô chứ?!
“Khỉ thật, cái cửa này khó đá thật đấy! Ủa? Nhà này không có người à? Gọn gàng sạch sẽ ghê, y như nhà mẫu luôn.”
Nhưng người kia không hề dừng lại việc tìm kiếm. Hứa Đa Đa tiếp tục làm đà điểu, cúi đầu run rẩy chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Cô nghe thấy đối phương không đi vào phòng chứa đồ, cũng chẳng tới nhà bếp, mà đi thẳng về phía phòng ngủ của cô. Tiếng bước chân như dẫm lên thần kinh của cô.
Căng thẳng muốn nổ tung!
“Rầm!”
Cửa phòng bị mở ra…
Giây tiếp theo là tiếng súng lên đạn – “Cạch” – và giọng nói quen thuộc lại vang lên:
“Trên người có vết thương không? Có bị tang thi cắn không? Có dấu hiệu dị biến không? Vui lòng trả lời trung thực.”
Hứa Đa Đa vẫn tiếp tục cúi đầu giả chết, thậm chí còn muốn trốn vào chăn.
Sau đó cô nghe thấy tiếng “chậc” đầy mất kiên nhẫn, rồi giọng điệu trở nên nghiêm khắc:
“Cô không nghe thấy à? Chúng tôi là đội đặc nhiệm 3A, đội cứu viện chính quy của chính phủ. Thưa cô, nếu cô còn không phối hợp thì có thể sẽ ảnh hưởng đến thời gian cứu viện của mình. Cô hiểu… Hả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
