Ánh mắt Lâm Tư Đào mờ mịt trong thoáng chốc, cô ấy cũng không biết phải giải thích thế nào: “Ôi chao, dù sao thì đi theo Lê Qua chắc chắn không sai đâu, cậu ấy siêu lợi hại!”
Điểm này Lưu Mỹ Quân cũng đồng ý!
Không thấy ngay cả bàn tay quỷ dị kia cũng không dám đối đầu trực diện với một búa của Lê Qua sao?
Ngải Viện và Lưu Mỹ Quân nhìn nhau, cả hai đồng thời rùng mình. Ngải Viện vốn còn muốn bỏ cuộc, lúc này lại siết chặt cánh tay hai người bên cạnh, ánh mắt trở nên kiên định: “Đi... chúng ta... chúng ta mau đi thôi! Mau đuổi theo Lê Qua!”
Ba cô gái không dám chậm trễ, khi họ bước ra khỏi nhà vệ sinh, Lê Qua đã đập thủng bức tường đầu giường, chuẩn bị tiến sang phòng tiếp theo.
Lưu Mỹ Quân chú ý thấy cửa sổ phòng họ đã bị đóng lại, đám hoa sơn trà miệng người bên ngoài đang điên cuồng đập vào kính. Từng đóa hoa miệng người áp sát lên mặt kính, những chiếc răng va đập vào kính phát ra tiếng lách cách.
Lưu Mỹ Quân ép bản thân thu hồi ánh mắt, không nhìn cảnh tượng làm tụt điểm tỉnh táo kia nữa.
Ba người khó khăn theo chân Lê Qua bước vào phòng tiếp theo.
Vừa vào, hô hấp của cả ba đều nghẹn lại.
Đập vào mắt họ là màu đỏ chói mắt. Cửa sổ căn phòng này đóng kín, trên giường là hai khối người máu thịt be bét đang nằm bệt. Máu bắn tung tóe khắp nơi, xung quanh đều là những đốm máu...
Nơi hai hình người đó nằm, máu đã thấm đẫm ga giường chăn đệm, từng giọt máu tí tách chảy xuống. Hai người đó mềm nhũn, dường như xương trong cơ thể đã bị rút sạch, chỉ còn lại máu thịt bọc trong bộ đồng phục học sinh.
“Ọe!!!”
Ngải Viện là người không chịu nổi đầu tiên, cô ấy cúi người nôn mửa.
Lâm Tư Đào và Lưu Mỹ Quân cũng chẳng khá hơn là bao.
Lê Qua ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, trên đó có hai vết máu hình người.
Giống như trước đó hai người này từng bị hút dính lên trần nhà, toàn bộ xương trong cơ thể bị cưỡng ép kéo ra khỏi da thịt, phần máu thịt còn lại rơi phịch trở lại giường như rác thải.
Lê Qua như có điều suy tư, xem ra mục tiêu của những bàn tay quỷ dị kia là xương người, còn đám hoa sơn trà miệng người bên ngoài lại đặc biệt yêu thích máu thịt con người.
“Cũng khá kén ăn nhỉ...” Cô lẩm bẩm một câu, rồi lấy được hai tấm thẻ học sinh từ hai khối thịt máu đó, tiện tay ném cho Lâm Tư Đào: “Hai người này ở phòng số mấy?”
Lâm Tư Đào không còn tâm trạng nôn nữa, cô ấy luống cuống bắt lấy, nhịn buồn nôn mà lau sạch máu trên thẻ.
Sau khi nhìn rõ tên người trên đó, cô ấy kinh hô: “Sao lại là hai người họ? Chuyện này... chuyện này không thể nào!”
Trên thẻ là tên của hai nam sinh, Lâm Tư Đào là lớp trưởng, việc phân phòng do cô ấy hỗ trợ sắp xếp, cô ấy cũng nhớ được đại khái các bạn học ở phòng nào.
Nữ sinh đều ở tầng một và tầng hai, nam sinh ở tầng ba và tầng bốn, phòng của hai nam sinh này là 305.
Nhưng Lê Qua một đường đập tường tiến tới, dù thế nào cũng không thể từ tầng một đập đến tận tầng ba được!
“Lúc nãy mình đã muốn hỏi rồi...” Lưu Mỹ Quân nuốt nước bọt: “Mình với Ngải Viện ở phòng 202. Đào Tử, cậu và Lê Qua lên lầu bằng cách nào vậy...”
“Bọn mình có lên lầu đâu...” Lâm Tư Đào vô thức trả lời, cô ấy quay đầu nhìn ra phía sau, sau lưng là từng lỗ thủng trên tường do Lê Qua đập ra, nối liền hết phòng này đến phòng khác.
Một luồng khí lạnh lập tức chạy dọc sống lưng ba người.
Đúng lúc đó, tiếng kéo lê bất ngờ vang lên khiến ba người giật mình hoàn hồn. Họ quay đầu nhìn lại, liền thấy Lê Qua đang kéo một thi thể máu thịt nhầy nhụa tới bên cửa sổ.
“Lê... Lê Qua... cậu... cậu làm gì vậy?”
Đám hoa sơn trà ngoài cửa sổ như đã ngửi thấy hương vị ngọt ngào của máu thịt, chúng đập cửa sổ ngày càng dữ dội hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


