Lê Qua nhìn ba người, chỉ để lại một câu: “Khóa cửa sổ.”
Ngay sau đó, cô kéo mạnh cửa sổ ra. Trước khi đám hoa sơn trà miệng người tràn vào, cơ bắp trên cánh tay phải cô nổi cuồn cuộn, trực tiếp ném khối máu thịt hình người trong tay ra ngoài.
Cô chống người lên mép cửa sổ, nhảy vọt ra, đồng thời dùng sức đóng sập cửa sổ lại.
Trong thế giới đỏ như máu, những cành sơn trà nhảy múa loạn xạ như ma xà. Những bông hoa tạo thành từ vô số miệng người đang xé xác khối máu thịt kia.
Lê Qua dùng một búa đập nát cành hoa, bị gai nhọn rạch ra vết máu trên mặt cũng chẳng hề bận tâm. Vô số cành hoa khát máu che trời phủ đất lao về phía cô. Mồ hôi làm ướt những lọn tóc trước trán Lê Qua, cô nhếch miệng cười.
Trong đáy mắt là sự điên cuồng quỷ dị còn đáng sợ hơn cả sắc đỏ xung quanh. Cô không giỏi đi mê cung, nhưng cô biết sơ sơ cách đập cửa sổ phá tường mà!
Trong thế giới đỏ như máu ấy, chỉ tồn tại hai loại âm thanh: Tiếng kêu thảm thiết cầu xin của con người, cùng tiếng máu thịt xương cốt bị nuốt chửng rồi nhai nát.
Loại âm thanh thứ ba đột ngột xuất hiện...
Thình thịch thình thịch! Rầm rầm rầm! Choang choang choang!
Nếu là ở thế giới hiện thực vào khung giờ này, chắc chắn sẽ có người mở cửa sổ chửi ầm lên: “Đập đập đập! Đập cái búa ấy mà đập! Mấy giờ rồi còn không ngủ! Định phá nhà à!”
Ở bức tường bao phía sau khách sạn Sơn Trà, khắp mặt đất là những cái miệng đã nát thành bùn đất. Một trái tim đen kịt bị kéo ra khỏi lòng đất, trái tim ấy mọc đầy gai nhọn, đang đập thình thịch.
Vài cành hoa còn sót lại mọc ra từ vị trí những mạch máu của trái tim, không cam lòng quấn lấy cánh tay của kẻ “ra tay tàn phá hoa lá”. Những nụ hoa trên cành đã bị đập rụng sạch từ lâu.
Chỉ còn những chiếc gai vẫn đang ngoan cố gắng chống cự, đâm vào cánh tay đối phương, mưu đồ hút lấy chút máu thịt làm dưỡng chất để khôi phục nguyên khí.
Trái tim sơn trà cố sức hút... không hút nổi.
Thành tim đang phập phồng của nó khựng lại một chút. Những cành hoa còn sót lại đồng loạt dồn sức.
Ta hút hút hút hút hút...
Vút...
Bàn tay đang nắm trái tim dùng sức vung mạnh, những cành hoa đâm vào cánh tay Lê Qua bị hất văng ra, quất xuống đất như roi. Cả trái tim sơn trà như bị quăng đến choáng váng, lập tức xẹp lép xuống.
“Biết điều một chút, nếu không tao bóp nổ mày.” Lê Qua siết tay mang tính uy hiếp. Trái tim sơn trà trong tay cô giật nảy hai cái, những cành hoa lập tức ngoan ngoãn rũ xuống.
Trong phòng 305, Lâm Tư Đào cùng hai người còn lại đang dán người lên cửa kính, tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Lê Qua “tàn phá hoa lá”. Ba cái miệng đồng loạt há to thành hình trứng ngỗng.
Quá hung tàn, quá chấn động, quá dữ dằn!
Lâm Tư Đào lẩm bẩm: “Hóa ra mình là fan mộng nữ của Lê Qua... Trong giấc mơ của mình, cậu ấy lại mạnh đến mức này...”
Lưu Mỹ Quân: [Không phải chứ... Lớp trưởng, có phải trọng điểm chú ý của cậu lệch quá rồi không?]
Ngải Viện đột nhiên nói: “Không đúng! Chẳng phải chúng ta đang ở phòng 305 sao? Sao tầm nhìn này lại giống tầng một? Khoan đã! Mọi người nhìn đối diện kìa!”
“Đây là hỗn loạn không gian thôi mà. Bình thường, bình thường. Trong mơ đều như vậy cả.” Lâm Tư Đào nghiêm túc nói.
Lưu Mỹ Quân lại đổ mồ hôi. Không phải... rốt cuộc lớp trưởng là nhạy bén hay chậm chạp vậy trời!
Đúng lúc ấy, cửa sổ phía đối diện đột nhiên mở ra, một người bước ra khỏi đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



