Người còn lại cầm một chiếc bàn chải đánh răng đã bị bẻ gãy, vừa khóc vừa điên cuồng mài xuống nền gạch. Cho đến khi một góc đầu bàn chải được mài nhọn, trên mặt cô ấy vừa hiện lên vẻ vui mừng thì đã nghe thấy một tiếng thét.
“Viện Viện, cẩn thận!!”
Trong lòng Ngải Viện thắt lại, cô ấy muốn né tránh theo bản năng, nhưng mắt cá chân phải đã bị một sức mạnh khổng lồ siết chặt. Lực siết lớn đến mức như muốn bóp nát xương chân cô ấy.
“A!!!” Ngải Viện phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Trong lúc hoảng sợ, cô ấy nhìn thấy thứ đang nắm chân mình là một bàn tay trắng bệch. Bàn tay đó thò ra từ lỗ thoát nước trong nhà vệ sinh.
Cô ấy liều mạng giãy giụa, nhưng sức lực của bàn tay kia quá lớn, cô ấy hoàn toàn không thể thoát ra, cả người bị kéo lê trên mặt đất.
Lưu Mỹ Quân đang chặn cửa thấy vậy thì mặc kệ cánh cửa đang bị cành hoa sơn trà liên tục đập mạnh sau lưng. Cô ấy lao tới nhặt đầu bàn chải dưới đất lên, hung hăng đâm về phía bàn tay quỷ dị.
Bàn tay quỷ dị không hề có phản ứng, nó chỉ liều mạng kéo chân Ngải Viện về phía lỗ thoát nước.
Lưu Mỹ Quân vừa đâm vừa giẫm, nhưng hoàn toàn không làm gì được bàn tay quỷ dị kia. Adrenaline tăng vọt áp chế nỗi sợ, cuối cùng cô ấy còn định dùng tay bẻ những ngón tay đó ra.
Ngay sau đó, “Rắc!” một tiếng
Bàn tay kia giống như một chiếc kìm sắt, không hề bị bẻ mở dù chỉ một chút. Ngược lại, Ngải Viện lại phát ra tiếng kêu thảm thiết, cùng lúc đó là tiếng xương trật khớp, xương chân Ngải Viện bị bàn tay quỷ dị kia bẻ gãy.
Lưu Mỹ Quân đổ mồ hôi đầy đầu, chỉ có thể nắm lấy chân Ngải Viện rồi kéo co với bàn tay quỷ dị.
Ngay lúc đó.
Rầm! Rầm! Rầm!
Bốp bốp bốp!!!
Hai người trong nhà vệ sinh hoảng sợ nhìn về phía cửa. Cánh cửa đang rung lên dữ dội, những tiếng răng rắc xuất hiện trên lớp kính, rõ ràng nó sắp không chịu nổi nữa.
Làm sao đây làm sao đây làm sao đây?!!
Bàn tay quỷ dị vốn còn đang nắm chặt chân Ngải Viện không buông, lúc này lại giống như chuột chũi, nó lập tức buông tay ngay trước khi cây búa giáng xuống. Vút một cái chui vào lỗ thoát nước, biến mất không thấy tăm hơi.
Búa đập hụt.
Hai người nghe thấy đối phương khó chịu chậc một tiếng, lẩm bẩm: “Chạy cũng nhanh thật...”
Khi hai người còn chưa hoàn hồn, họ nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Lưu Mỹ Quân! Ngải Viện!!!”
Hai người nhìn ra cửa theo bản năng, liền thấy Lâm Tư Đào, nước mắt lập tức tuôn rơi: “Hu hu hu! Lớp trưởng!!!”
“Đào Tử!!!”
Lê Qua không ở lại thưởng thức tình bạn sâu đậm giữa ba người, cô vác búa rời khỏi nhà vệ sinh, tiếp tục đập tường rầm rầm.
Cô đã bắt đầu mất kiên nhẫn rồi, mục đích của cô là tìm Mộng Hạch. Nhưng dù là đám hoa sơn trà miệng người bên ngoài hay những bàn tay quỷ dị giống chuột chũi này... Năng lực của chúng đều quá yếu.
“Chủng Quỷ Dị” mang theo Mộng Hạch đâu dễ giết như vậy!
Lê Qua rời đi không hề lưu tình, Lâm Tư Đào cũng không dám chậm trễ, cô ấy cùng Lưu Mỹ Quân dìu Ngải Viện đứng dậy: “Mau đuổi theo!”
“Khoan đã, người vừa rồi là ai vậy? Rốt cuộc khách sạn này đã xảy ra chuyện gì?” Lưu Mỹ Quân không nhịn được hỏi.
“Hả? Đó là Lê Qua mà. Còn khách sạn này...” Lâm Tư Đào vừa nói vừa an ủi: “Các cậu yên tâm đi, chúng ta chỉ đang gặp ác mộng thôi. Nhưng vẫn nên bám sát Lê Qua thì tốt hơn, vì giấc mơ này đáng sợ quá.”
“Không thể nào! Đây không thể là ác mộng được!” Mặt Ngải Viện trắng bệch, giọng cô ấy nghẹn ngào như sắp khóc: “Chân mình gãy rồi, thật sự gãy rồi! Mình cảm nhận được! Đau quá... Mình không đi nổi nữa. Đây không phải mơ, không thể là mơ được...”
Lưu Mỹ Quân cũng không cho rằng mình đang nằm mơ, làm gì có giấc mơ nào chân thực đến vậy?
Trên người cô ấy còn có những vết thương do hoa sơn trà miệng người để lại, những cơn đau đó đều là thật. Nếu là mơ, đau như thế thì phải tỉnh từ lâu rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)