Lê Qua dừng chân, nhìn chiếc xe tải nhỏ đang đỗ chéo ở phía đối diện cổng khu chung cư, nhìn đến mức người đàn ông ngồi ở ghế lái cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, lúc ấy cô mới thu hồi ánh mắt, bước vào khu chung cư.
Trong xe, gã đầu trọc hút một hơi thuốc lá đến tận đầu lọc. Hắn lấy điện thoại ra gọi cho đồng bọn thêm mấy lần nữa, nhưng vẫn không có ai nghe máy: “Mẹ nó chứ, nghe điện thoại đi!”
Gã đầu trọc nghĩ mãi không ra, tối qua hắn tận mắt nhìn thấy đồng bọn đi vào, giờ người đâu rồi?
Tối qua hắn còn lo đồng bọn chơi bời quá đà quên mất thời gian, sợ đối phương lỡ tay gây chết người, kết quả thì hay rồi, con nhóc nữ sinh kia chẳng hề hấn gì, còn đi mua đồ ăn sáng, đồng bọn của hắn lại biến mất không thấy bóng dáng?
Đang suy nghĩ, một chiếc điện thoại khác của hắn đột nhiên đổ chuông, màn hình hiện lên: Kim chủ.
“Alo, vâng vâng, ông chủ cứ yên tâm. Chỉ là một con nhóc thôi, tụi tôi xử lý được mà~”
“À... tối qua đã dọa nó một trận rồi. Khóc dữ lắm! Yên tâm, không kinh động tới cảnh sát!”
“Tối nay tiếp tục? Cần, cần ảnh à? Có thể thêm tiền?”
Gã đầu trọc động lòng, nghiến răng nói: “Được!”
Sau khi cúp máy, gã đầu trọc trực tiếp xuống xe. Hắn đeo khẩu trang rồi đi vào khu chung cư, trong lúc đó vẫn liên tục gọi điện cho đồng bọn. Hắn đi vòng quanh khu chung cư mấy lượt, nhưng không nhìn thấy cửa sau hay lối thoát nào.
“Quái thật, người đâu rồi?”
Gã đầu trọc không nghĩ ra, khi đi ngang qua khu vườn nhà Lê Qua, hắn nhón chân nhìn vào bên trong theo bản năng.
Một cái đầu đột nhiên nhô lên từ phía dưới hàng rào sắt làm hắn giật mình. Nhìn kỹ lại, hóa ra chính là mục tiêu, là cô nữ sinh trung học kia. Gã đầu trọc ổn định tinh thần, không hề có chút chột dạ nào mà mỉm cười với Lê Qua: “Em gái xinh đẹp, cho anh hỏi thăm một người nhé?”
Lê Qua gật đầu, khuôn mặt trong sáng và ngây ngô.
“Anh Trương ở tầng trên nhà em chứ ai.” Lê Qua đột nhiên nhíu mày, lộ vẻ cảnh giác: “Anh hỏi nhiều thế làm gì? Anh là ai?”
Gã đầu trọc lập tức nặn ra nụ cười thân thiện vô hại, vừa bước lên cầu thang vừa chửi thầm mấy lời không sạch sẽ trong bụng một trận.
Thằng chó chết, không lo làm việc đàng hoàng! Làm hắn phải cho muỗi đốt cả đêm, kết quả thằng súc sinh đó lại đi tìm anh Trương gì đó?
Gã đầu trọc vừa đi, nụ cười trên mặt Lê Qua lập tức biến mất.
Cô nhìn đám cỏ dại trong vườn, cũng không còn tâm trạng dọn dẹp nữa mà trở vào nhà, đi thẳng vào nhà vệ sinh rửa tay, tiện tay cầm lấy cây búa kim loại đặt cạnh cửa rồi đi vào phòng ngủ phụ.
Phòng ngủ phụ chỉ có một ô cửa sổ rất nhỏ, rèm cửa kéo kín, dù là ban ngày nhưng nếu không bật đèn thì trong phòng cũng tối đen như mực.
Tiếng va đập không đều vang lên trong bóng tối, Lê Qua bật đèn, căn phòng trống trơn, không có tủ quần áo, chỉ có mấy chiếc thùng nhựa đựng đồ cỡ lớn chất chồng lên nhau.
Một trong số những chiếc thùng đó như đang nhốt sinh vật sống, tiếng va đập và cọ xát phát ra từ bên trong.
Lê Qua mở nắp thùng ra, bên trong bị nhét đầy kín. Cơ thể người đàn ông bị bẻ ngược thành hình con tôm, xương hàm trật khớp, miệng bị nhét đầy thứ gì đó.
Bóng của nữ sinh theo tầm mắt cô mà từ từ đổ xuống. Người đàn ông nhìn cô, nỗi sợ hãi khiến nước mắt nước mũi hắn chảy ròng, cổ họng chỉ phát ra được vài âm tiết vỡ vụn.
Nữ sinh chân thành khen ngợi: “Sức sống ngoan cường thật đấy, có phải anh tên là Tiểu Cường không?”
“Đừng sợ.” Lê Qua mỉm cười: “Rất nhanh thôi, anh sẽ không còn cô đơn nữa.”
Sàn nhà cách âm không tốt, tiếng chửi bới nhanh chóng truyền xuống từ tầng trên. Người đàn ông mơ hồ nghe được giọng của gã đầu trọc, đôi đồng tử của hắn mở to, giây tiếp theo, trong mắt chỉ còn lại nỗi sợ hãi cùng cây búa được nữ sinh giơ cao...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



