Ngày hôm sau, sáu giờ rưỡi sáng.
Độ nóng của sự kiện “Đếm Ngược ở Thành phố Tây” trên mạng đã dần hạ nhiệt, cuộc sống của thành phố vẫn tiếp diễn, con người vẫn phải sống.
Những người làm công ăn lương dậy sớm đã vội vã trên đường đi làm, quầy bán đồ ăn sáng ở đầu phố đã bốc lên từng làn hơi nóng từ sớm.
“Năm mươi cái bánh bao ướt, một quả trứng kho, hai cốc sữa đậu nành thêm nhiều đường, ăn tại chỗ!”
Tiếng thanh toán bằng mã QR vang lên, Đỗ Quyên nhìn cô nữ sinh trung học đã nhanh nhẹn bước vào quán rồi thu hồi ánh mắt, nhanh chóng bưng từng xửng bánh bao vừa hấp xong tới.
Khác với chỉ đeo khẩu trang tối qua, hôm nay Đỗ Quyên còn đeo thêm một cặp kính râm, gương mặt bị che kín mít. Cánh tay lộ ra ngoài áo ngắn tay cũng được bọc trong ống tay chống nắng, chỉ có mu bàn tay là không thể che giấu hoàn toàn, để lộ vài vết bầm xanh tím.
“Dầu ớt, giấm và dưa muối ở bàn gia vị, có thể tự lấy.” Nói xong, Đỗ Quyên quay lại quầy hàng, nhưng vẫn không nhịn được ngoái đầu nhìn cô nữ sinh.
Đối phương không hề ngẩng đầu mà giống như quỷ chết đói đầu thai, mỗi lần đều bỏ hai cái bánh bao ướt vào miệng.
Đỗ Quyên thu hồi ánh mắt, chẳng mấy chốc, cô ấy cũng không còn thời gian quan sát nữ sinh nữa. Khách càng ngày càng đông, mãi tới gần mười giờ lượng khách mới giảm bớt, cuối cùng cô ấy mới có chút thời gian rảnh.
Bánh bao và màn thầu vẫn còn dư lại một ít, Đỗ Quyên đứng bên quầy thất thần, không biết đang suy nghĩ điều gì.
“Phiền chị gói thêm cho em hai mươi cái màn thầu. Nếu bánh bao còn thừa thì không cần chọn nhân, gói luôn năm mươi cái.”
Đỗ Quyên nhìn cô nữ sinh, không hỏi cô có ăn hết nổi hay không, dù sao... Sau khi một hơi xử sạch năm mươi cái bánh bao ướt, đối phương còn gọi thêm ba cái màn thầu men già.
“Học sinh cấp ba chỉ ăn bánh bao với màn thầu thì sợ là không đủ dinh dưỡng.”
Lê Qua cười, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Chị biết em à?”
Đỗ Quyên không trả lời mà lặng lẽ đóng gói thức ăn, cô ấy không quen Lê Qua. Nhưng hôm qua nhà Lê Qua bị người ta hắt máu heo rồi dán biểu ngữ lớn, khu chung cư cũ kiểu này vốn không thiếu các ông bà già thích ngồi lê đôi mách.
Đỗ Quyên nhìn cô một cái, đưa túi đồ ăn đã đóng gói xong cho cô: “Người nhà tôi không thích cô. Sau này đừng tới nữa.”
Lê Qua lấy một cái màn thầu từ trong túi ra, cắn một miếng, mềm xốp, dai dai đàn hồi, màn thầu men già đúng là có sức hấp dẫn riêng.
Cô ồ một tiếng, rồi như đang tán gẫu bình thường mà hỏi: “Vậy sao không làm thịt ông ta?”
Cơ thể Đỗ Quyên cứng đờ, toàn thân lạnh buốt, ánh mắt hoảng sợ như xuyên qua cả cặp kính râm, nhắm thẳng vào Lê Qua.
Lê Qua nhìn cô ấy mỉm cười: “Rác mà, đâu phải không xử lý được. Giữ lại chỉ để thối rữa, bốc mùi, ảnh hưởng vệ sinh thôi.”
Nói xong cô cũng không đợi Đỗ Quyên trả lời mà vừa gặm màn thầu vừa tự mình rời đi.
Đỗ Quyên nhìn bóng lưng cô khuất dần, cơ thể hơi lảo đảo, vội nhìn xuống chiếc thùng rác dưới chân theo bản năng. Chỉ là một cái thùng rác bình thường, cũ nát...
Khi đi tới cổng khu dân cư, Lê Qua lại giải quyết thêm ba cái màn thầu lớn.
Dường như dạ dày của cô đã biến thành một cái hố không đáy, cột sống ngứa ngáy đến mức khiến cô bứt rứt khó chịu. Hơi thở Ác Mộng đậm đặc trong bánh bao và màn thầu cũng chỉ miễn cưỡng xoa dịu cơn đói và cảm giác ngứa ngáy đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


