“Đệt đệt đệt đệt đệt!!!” Gã đầu trọc ôm cái mũi đang chảy máu trở về xe. Hắn bất lực nổi điên, chỉ có thể đập mạnh vào vô lăng.
Nếu không phải báo cảnh sát sẽ làm mất mặt người trong giang hồ, chẳng lẽ hắn không đánh lại tên sâu rượu thối tha kia sao?!
“Vương Nhị Cường, đồ ngu chết tiệt! Rốt cuộc mày chết ở xó nào rồi! Đừng để ông đây tìm thấy mày!!!”
Gã đầu trọc chửi ầm lên qua điện thoại một hồi, sau đó nhét giấy vệ sinh vào lỗ mũi cầm máu, ánh mắt trở nên hung ác.
Chút lý trí và đầu óc vốn chẳng còn lại bao nhiêu của hắn đã hoàn toàn bị cơn giận nhấn chìm.
Hiện tại hắn chỉ có một suy nghĩ: Trời vừa tối... Giết chết con nhóc nữ sinh kia! Sau đó giết luôn thằng họ Trương ở tầng trên!!!
Danh tiếng của Quang Đầu Cường trên giang hồ đâu phải tự nhiên mà có!!!
...
Tám giờ tối, Đỗ Quyên mới kéo theo cơ thể mệt mỏi trở về nhà.
Thực ra cô ấy vốn có thể đóng quán về từ sớm, chỉ là không muốn quay về cái nhà đó. Cô ấy cũng không mua đồ nhắm rượu cho Trương Bưu giống mọi ngày, trên tay chỉ xách theo một cái thùng rác.
Vừa bước vào khu chung cư, đập vào mắt cô ấy là mấy ông lão bà lão đang ngồi hóng mát bên bồn hoa. Vừa nhìn thấy cô ấy, mấy người lập tức ngừng nói, ánh mắt lại lén lút liếc qua liếc lại.
“Tiểu Quyên à, giờ này mới dọn hàng về sao, vất vả thật đấy.” Một bà cụ cười đầy ẩn ý.
Một bà khác nói: “Trời nóng thế này mà sao lại che kín mít vậy?”
“Đương nhiên là không còn mặt mũi gặp người rồi.” Một giọng nói chói tai vang lên, người lên tiếng chính là ông Trần ở căn hộ đối diện nhà Đỗ Quyên. Ông ta nhăn nheo như một quả cà tím khô, nhưng đôi mắt vẫn không đứng đắn, đảo tới đảo lui trên người Đỗ Quyên, cái miệng không còn chiếc răng nào đóng mở như bông cúc héo: “Gã nhân tình còn tìm tới tận cửa rồi cơ mà. Cưới phải loại đàn bà như thế về nhà đúng là xui xẻo tám đời~”
Đỗ Quyên cứng đờ tại chỗ, đủ loại ánh mắt đổ dồn lên người cô ấy.
“Ông Trần biết nhiều thật đấy. Chẳng trách các bà cụ đều thích nói chuyện với ông. Cái miệng của ông ngọt chẳng khác gì mấy bà chị em tốt của họ~” Tiếng cười của nữ sinh cấp ba như một quả tạ đập tới, đập cho đám ông bà già nghẹn tới mức không nói nên lời.
Đỗ Quyên nhìn cô gái đứng bên trong hàng rào sắt, vừa chạm phải ánh mắt đối phương, cô ấy đã lập tức cúi đầu, ôm chặt thùng rác đi vào tòa nhà.
“Người chiều nay là do em lừa lên đó đấy.” Lê Qua đột nhiên nói: “Đáng tiếc vô dụng quá, không đập vỡ đầu anh rể được.”
Bước chân Đỗ Quyên khựng lại, cô ấy im lặng đi lên lầu.
Cây roi xương trong cột sống của cô không ngừng gào thét: Ăn cô ta đi! Ăn cô ta đi! Ăn cô ta đi!!!
Trên người Đỗ Quyên có hơi thở của thế giới Ác Mộng, đậm đặc đến mức đó thì hoặc là một Người Thanh Tỉnh đã nhận được Mộng Hạch hoặc Mộng Tinh. Hoặc là một Chủng Quái Dị sắp dị biến sau khi bị ô nhiễm.
Dù là trường hợp nào, muốn bóp chết một tên bạo hành gia đình cũng dễ hơn băm nhân bánh bao rất nhiều.
Cho nên, tại sao phải dung túng cho thứ rác rưởi thối nát đó tiếp tục chướng mắt chứ?
Lê Qua không hiểu.
Cô ăn xong cái bánh bao cuối cùng, nghe tiếng bịch bịch truyền xuống từ tầng trên, khẽ lẩm bẩm: “Nếu là trường hợp thứ hai... vậy ăn luôn chắc cũng không có gánh nặng tâm lý gì đâu nhỉ...”
...
Đỗ Quyên vừa bước vào nhà thì tóc đã bị túm lấy, bị một cú đấm đánh ngã xuống đất.
Tiếng chửi rủa cùng quyền đấm cước đá như mưa bão trút xuống người cô ấy, kính râm đã sớm bị đánh rơi, để lộ ra đôi mắt bầm tím.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)