“Tiểu Vãn, anh…”
Lời còn dang dở thì đầu dây bên kia có tiếng người giục ra hiện trường, nói anh sắp trễ. Anh cố chấp không cúp máy, đáp qua loa một tiếng, rồi hạ giọng dịu lại:
“Cuối tuần anh xin nghỉ qua Thâm Quyến gặp em được không?”
Tiếng giục càng lúc càng gấp. Lương Hữu Cảnh như muốn ép cô phải cho một câu trả lời, hơi thở khe khẽ truyền qua ống nghe, dè dặt:
“Tiểu Vãn, đồng ý với anh nhé.”
Cuối cùng Cố Tĩnh Vãn vẫn mềm lòng:
“Được.”
Cà phê đã cạn. Cô xách túi ra cửa đón xe đến gặp Triệu Kim Kỳ. Nhà họ Triệu chỉ có mình cậu ta là con, thế nên suốt ngày cứ bị giục cưới. Gần đây, khi đã chịu hết nổi, Triệu Kim Kỳ dọn sang một căn hộ lớn gần trung tâm, cách quán cà phê này cũng không xa. Hai người hẹn nhau đi ăn trưa.
Trời trở lạnh, vừa khéo hợp với món lẩu. Triệu Kim Kỳ đặt phòng riêng. Cậu ta đến trước, lười nhác tựa vào lưng ghế, ngáp một cái:
“Mình mời khách, cậu cứ gọi thoải mái.”
Bạn thân ngồi với nhau, ngoài công việc thì nhiều nhất là chuyện “bát quái” ở Thâm Quyến. Cố Tĩnh Vãn xa nhà đã lâu, tin tức đều nghe từ Triệu Kim Kỳ.
“Còn nhớ lần dự tiệc trước, cái gã Mạnh Thường mặt dày bám lấy cậu đòi hẹn hò không?”
Giọng Triệu Kim Kỳ chậm rãi:
“Gần đây đụng nhầm cái cột cứng rồi. Hắn kéo một cô bé ép uống rượu, ai ngờ bạn trai cô ấy là dân đấm bốc. Thế là tặng ngay vào mặt hắn hai quả. Hiện tại hắn ta vô cùng mất mặt ở Thâm Quyến.”
Dựa vào nhà họ Mạnh, Mạnh Thường quậy phá cũng không ít. Hôm gặp Tần Bác Lễ ở bữa tiệc kia, hắn chấm cô, túm lấy cổ tay đòi uống, ép cô làm bạn gái. Dây dưa cả chục phút, hất mãi vẫn không ra. Cô nói khó nghe đến đâu thì hắn cũng chỉ coi đó là trêu đùa.
Sau đó, chẳng biết vật gì bất thình lình ném trúng trán Mạnh Thường. Hắn kêu oái, đưa tay lên sờ, thấy máu dính đầy lòng bàn tay. Cô nhân loạn nên mới tránh thoát. Về sau mới nghe nói cú ném đó rất mạnh, khiến hắn chấn động não, phải nằm viện hai ba ngày.
Thứ ném đi là một chiếc khuy măng sét, vuông vức, giá trị không rẻ.
Lạ ở chỗ, vốn nhà họ Mạnh luôn “được nước làm tới”, vậy mà lần này chẳng truy cứu gì, chuyện coi như xong.
Cố Tĩnh Vãn khẽ nhấc mi:
“Nhà họ Mạnh đâu dễ đối phó.”
Triệu Kim Kỳ cười cười:
“Càng thế mới càng thú vị.”
“Đôi kia chỉ du lịch ở Thâm Quyến. Cô gái là đại tiểu thư Hải Châu, gia thế lớn. Lỗi là do Mạnh Thường trước. Nhà họ Mạnh không chỉ phải nuốt uất ức vào bụng, mà còn phải đích thân tới cửa xin lỗi.”
Mặt mũi coi như mất đến nhà ngoại. Chuyện này thành đề tài trà dư tửu hậu suốt mấy hôm liền.
Cố Tĩnh Vãn vẫn hờ hững:
“Hắn chẳng rút kinh nghiệm đâu. Cùng lắm nửa tháng nữa lại ngoi lên cho coi.”
Với kiểu mặt dày như thế, nhốt ở nhà giỏi lắm là một tháng. Sau bữa tiệc lần trước, Mạnh Thường vẫn không quên cô, nhiều lần chặn ở những nơi cô hay đến. Nếu không nhờ nhà họ Cố còn có chút tiếng nói ở Thâm Quyến, chứ đổi lại một cô gái không người chống lưng, e đã bị quấy nhiễu đến kiệt sức.
Ăn xong, Cố Tĩnh Vãn về nhà. Vừa bước vào cửa, Chu Hoài đã nhắn:
“Ngày kia tiểu thư đã về Hồng Kông rồi. Mời cô Cố tối mai bay sang nhé!”
—
Mới ở nhà có ba hôm thì cô lại phải lên đường. Lần này sang Hồng Kông chỉ có mình cô. Giang Sơ theo cô suốt hai tháng chưa nghỉ, bắt đi tiếp thì thật tội.
Chu Hoài tự lái xe đến đón. Nhưng đích đến không phải Vịnh Nông Thuỷ mà là Bán Sơn.
“Vịnh Nông Thuỷ là tài sản của cha ngài Tần. Bán Sơn mới đứng tên ngài Tần. Tiểu thư tuy ở Vịnh Nông Thuỷ nhiều, nhưng sợ cô thấy gò bó, nên sắp tới sẽ cho cô ấy ở Bán Sơn.”
“Phòng đã dọn sẵn. Cô mỗi tháng đều qua Hồng Kông , nên cứ xem đây như phòng của mình. Tiện hơn ở khách sạn.”
Nghe hai chữ “Bán Sơn” và “ngài Tần”, Cố Tĩnh Vãn cứng người. Giọng cô hơi căng thẳng:
“Vậy… Tần tiên sinh ở…”
Chu Hoài ôn tồn:
“Bán Sơn.”
“…”
Thà ở Vịnh Nông Thuỷ còn đỡ. Tô Kỳ sao lại nghĩ cô không gò bó dưới mí mắt anh trai cô ấy chứ.
Cô khổ sở, thử mặc cả:
“Tô Kỳ ở Vịnh Nông Thuỷ là chính. Tôi ở Bán Sơn sẽ rất mất thời gian đi lại. Hay tôi đến ở tại Vịnh Nông Thuỷ vẫn hơn?”
Chu Hoài bổ sung:
“Cô đừng lo. Tiểu thư cũng qua Bán Sơn. Hơn nữa Tần tiên sinh thường đi công tác. Cũng không ở Hồng Kông nhiều đâu.”
Vậy thì còn đỡ. Cố Tĩnh Vãn âm thầm thở phào. Cô sợ Tần Bác Lễ, một cảm giác rất khó tả, như bản năng con mồi chùn bước trước những kẻ săn mồi mạnh mẽ.
Chiếc Maybach chậm rãi leo dốc vào Bán Sơn, theo trục đường chính lên cao. Càng lên, cảnh giới càng nghiêm. Qua một chốt an ninh, xe chính thức vào khu vực tư của Tần Bác Lễ.
Biệt thự tựa núi nhìn biển. Chạng vạng, đèn đóm bật lên, lấp lánh trong đêm, hùng vĩ uy nghi. Cố Tĩnh Vãn xuống xe, ngẩng đầu. Không phải kiểu Âu truyền thống mà là phong cách hiện đại. Tầng hai cũng có một khu vườn xanh um. Tính riêng tư rất cao. Tầm nhìn ôm trọn bức tranh rộng mở nhất của Hồng Kông .
“Cô Cố.”
Có người gọi cô. Một người phụ nữ trạc bốn mươi, ăn mặc chỉnh tề, mỉm cười lễ độ với cô:
“Tôi là quản gia ở đây, Tôn Uyển Hoa. Tần tiên sinh đã dặn cô sẽ tới. Mời cô vào.”
Cố Tĩnh Vãn đáp lại bằng một nụ cười, quay đầu cảm ơn Chu Hoài, rồi nhẹ giọng:
“Phiền ông rồi, quản gia Tôn.”
Hành lý có người đưa lên phòng.
“Phòng cô ở tầng hai.”
Cũng như ở Vịnh Nông Thuỷ, Bán Sơn như một mê cung. Cô theo sát quản gia Tôn vào thang máy. Nghĩ thầm lát rảnh phải đi một vòng nắm rõ địa thế, kẻo lạc tới chỗ không nên tới. Dù sao đây là nhà Tần Bác Lễ, vẫn nên cẩn trọng thì hơn.
Phòng cô ở là một phòng suite nhỏ. Từ đây nhìn trọn khu trung tâm Hồng Kông , đèn đuốc rực rỡ, phồn hoa sáng choang.
“Nếu cần gì, cô cứ bấm gọi nội tuyến. Sẽ có người đưa tới.”
Quản gia Tôn hơi cúi:
“Vậy tôi xin phép.”
Cửa vừa khép, Cố Tĩnh Vãn mới thả lỏng. Vali đặt ở phòng khách. Cô sắp lại quần áo mang theo. Điện thoại reo, Hạ Nghiên gọi video đến.
Cô ngồi bệt trên thảm, lười biếng bấm nhận. Lời Hạ Nghiên đến cửa miệng lại bị nuốt xuống. Cô ấy ngước nhìn bối cảnh lạ hoắc phía sau, nhíu mày nghi hoặc:
“Cậu đang ở đâu thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
