Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 7: Cô Cố Quả Là Tin Tôi

Cài Đặt

Chương 7: Cô Cố Quả Là Tin Tôi

Ánh mắt ấy không dừng trên người cô quá lâu vì Tần Bác Lễ đang nói chuyện điện thoại.

Giọng anh trầm thấp, ung dung:

“Ngày mai về Hồng Kông .”

Tiếng Quảng của anh rất êm tai, điềm tĩnh, giàu từ tính. Yết hầu khẽ lướt. Ánh đèn lờ mờ quét qua người đàn ông đứng trong màn đêm khiến khí tức quanh anh như ẩn chứa một nét nguy hiểm khó lường.

Cố Tĩnh Vãn đứng đợi ở một bên. Hai tay vòng ra sau, cúi đầu nhìn mũi giày, thi thoảng chấm nhẹ xuống nền gạch. Trông vô cùng ngoan ngoãn và biết điều.

Anh cất điện thoại. Chưa kịp mở miệng thì cô đã cảm ứng được động tác ấy, ngẩng đầu, bước lại gần thêm hai bước. Đôi mắt trong vắt khi nhìn người lại nghiêm túc mà mềm mại:

“Tần tiên sinh.”

Cô sinh ra là để mặc sườn xám.

Chất vải mỏng nhẹ ôm sát đường cong, dịu dàng như dòng nước Giang Nam. Khuôn mặt trắng mịn xinh xắn chỉ bằng lòng bàn tay, xương cốt tinh tế. Cổ thiên nga thon dài, nước da trắng hồng rất nổi bật.

“Chuyện lần trước, cảm ơn anh đã quan tâm.”

Cô vốn nghĩ sẽ không gặp lại. Nhưng đã chạm mặt thì vẫn nên nói lời cảm ơn cho đàng hoàng.

Giọng Tần Bác Lễ thản nhiên, mang chút hờ hững vô tâm:

“Lần nào?”

Cố Tĩnh Vãn khựng nhẹ.

Còn lần nào nữa?

Cô hơi nhíu mày, cắn khẽ môi dưới, thật thà đáp:

“Tháng trước, ở Vịnh Nông Thuỷ, lúc tôi say. Nghe nói là anh là người đã đưa tôi về phòng.”

Bộ dạng cô cau mày lục lại ký ức có chút ngốc nghếch. Mi mắt anh dịu đi nửa phần:

“Việc nhỏ thôi.”

Cố Tĩnh Vãn mím môi. Nói tới đó lại không biết nên nói gì thêm. Đành cắn răng đi tiếp:

“Nếu có việc gì tôi giúp được thì anh có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.”

Thân phận của Tần Bác Lễ cao lắm, có chuyện gì mà cần tới cô chứ. Câu nói khách sáo là thế, nhưng không ngờ người đàn ông ấy lại chậm rãi mở miệng, giọng vừa đúng độ vững chãi:

“Quả có một chuyện, mong cô Cố giúp.”

Cố Tĩnh Vãn ngạc nhiên nhìn anh.

“Từ lúc cô trang điểm cho Tô Kỳ thì con bé đã rất thích cô. Dù sang Anh rồi thế mà nó vẫn cứ nhắc đến cô mãi.”

Giọng anh không lẫn dư vị cảm xúc nhưng lễ độ và ôn hòa:

“Nên tôi muốn mời cô làm chuyên viên trang điểm riêng cho Tô Kỳ. Tôi biết cô còn công việc của mình nên mỗi tháng tôi chỉ cần cô sang Hồng Kông tầm mười ngày thôi.”

Dừng một nhịp, anh nói rõ:

“Tôi sẽ trả cho cô 50 triệu HKD mỗi tháng.”

Cô không nén được ngẩng đầu lên. Trong tầm nhìn, mắt người đàn ông đậm như mực, sâu tới mức khó dò. Vừa chạm nhau, tim cô như bị siết chặt. Cơn hốt hoảng chợt đến khiến cô vô thức rũ mi, giọng khẽ căng thẳng:

“Nhưng… Tô Kỳ đang học ở bên Anh mà?”

“Ừ.” Anh gật: “Con bé còn trẻ. Mỗi tháng sẽ về Hồng Kông mấy ngày.”

Đứng ở đỉnh kim tự tháp của giới hào môn, các kiểu tụ hội, trà đàm, yến tiệc của công tử tiểu thư nhiều vô kể. Đã là lời từ miệng chủ tịch HĐQT tập đoàn Thịnh Tấn thì tuyệt đối đây không phải chuyện đùa.

Năm ngón tay Cố Tĩnh Vãn khép lại:

“Trừ mười ngày sang Hồng Kông thì phần thời gian còn lại tôi có thể tự do sắp xếp chứ?”

Ánh mắt anh vẫn dõi theo cô không lệch nửa tấc:

“Đúng vậy.”

Cơ hội tốt đến mức bỏ lỡ sẽ hối tiếc cả đời.

Cố Tĩnh Vãn không do dự nữa, khóe môi cong nhẹ:

“Được. Cảm ơn Tần tiên sinh đã coi trọng.”

Đuôi mắt cô cong lên. Sức sống nơi cô bừng nở, tựa đóa hồng rực rỡ giữa ngày xuân. Ngay cả gió đêm cũng trở nên hiền dịu.

Tần Bác Lễ rũ mắt nhìn xuống, môi mỏng khẽ nhấc, cười nhẹ:

“Cô Cố quả là tin tôi.”

“Tần tiên sinh ôn hòa nhã nhặn, ai cũng nói anh vô cùng phong độ và là một quý ông chính hiệu. Chủ tịch của tập đoàn Thịnh Tấn dĩ nhiên đáng để tin tưởng rồi.”

Đôi mắt long lanh ngước lên, nhìn thì vô hại mà khéo đặt anh vào vị thế rất cao.

Đúng là cô gái láu lỉnh.

Anh cười mơ hồ, cụp mắt giấu đi tia khác lạ nơi đáy mắt, lặp lại lời cô một cách nhỏ nhẹ:

“Quý ông ư?”

Anh mím môi cười, nhịp điệu bình thản:

“Ngày mai sẽ có người đến tìm cô để Cố ký hợp đồng.”

Sau đó, anh không nấn ná lại đây thêm. Mọi người cùng tiễn anh ra cổng.

Đoàn xe lẫn vào đêm xa. Ông Triệu và ba Cố khó giấu được sự mừng rỡ. Cố Tĩnh Vãn đứng cạnh, nghe lỏm được mấy câu, hình như một công ty niêm yết thuộc tập đoàn Thịnh Tấn muốn hợp tác với hai nhà Cố - Triệu.

Quả là miếng bánh từ trên trời rơi xuống.

Triệu Kim Kỳ và Cố Tĩnh Vãn tụt lại cuối hàng, cách mấy vị trưởng bối rất xa. Nghi hoặc trong lòng không tan, trái lại càng đậm. Cậu ta lẩm bẩm:

“Chỉ là công ty con hợp tác, đáng để Tần tiên sinh đích thân tới đây sao?”

Dưới trướng của tập đoàn Thịnh Tấn bao trùm những nghành như: dầu mỏ, viễn thông, thương mại, ngân hàng, hàng hải… xếp nên một đế chế kinh tế vô cùng kiên cố. Vậy tại sao anh ấy lại rảnh rỗi để ý đến công ty nhỏ của bọn họ?

Khả năng duy nhất là…

Cậu ta liếc cô bạn thân lớn lên với mình từ nhỏ.

Cố Tĩnh Vãn chẳng cần nghĩ cũng biết cậu ta sắp nói gì, liền đáp gọn lỏn:

“Bớt suy diễn đi. Không có chuyện đó đâu.”

“…” Triệu Kim Kỳ gãi mũi, nuốt nốt câu nói còn lại.

Sáng hôm sau, Cố Tĩnh Vãn hẹn Chu Hoài ở một quán cà phê.

Hợp đồng do anh ta giảng giải từng điều một:

“Hợp đồng một năm. Ngoài 50 triệu HKD/tháng, bên tôi sẽ lo vé máy bay và chỗ ở cho cô khi đến Hồng Kông . Nếu cô Cố có yêu cầu nào khác thì Tần tiên sinh sẽ cố gắng đáp ứng nhu cầu của cô.”

Cố Tĩnh Vãn lắc đầu:

“Tôi không có yêu cầu thêm.”

“Thời gian cô Tô Kỳ về Hồng Kông không cố định,” Chu Hoài dịu giọng, “khi có lịch cụ thể, tôi sẽ báo trước cho cô.”

“Hợp đồng sẽ có hiệu lực ngay khi cô đặt bút ký. Nếu cô không còn câu hỏi thì mời ký ở đây.”

Cố Tĩnh Vãn đặt bút ký. Sau khi hai bên thêm WeChat, Chu Hoài cầm bản hợp đồng của mình rời đi. Ngay lúc ấy, Lương Hựu Cảnh gọi tới, cuộc gọi cô bấm tối qua, bây giờ mới được hồi âm.

Cô cau mày nhận máy. Đầu bên kia, giọng đàn ông mang theo áy náy:

“Xin lỗi, dạo này công việc tới dồn dập quá. Tối qua mệt quá, nên về khách sạn là anh nghỉ luôn, giờ mới dậy.”

Anh dịu dàng dỗ dành:

“Tiểu Vãn anh xin lỗi. Đợi anh rảnh sẽ qua tìm em, có được không?”

Cố Tĩnh Vãn nhấp một ngụm cà phê:

“Anh bận, em hiểu mà.”

Bên kia lặng hai giây. Lương Hựu Cảnh quả quyết:

“Em giận rồi.”

Cố Tĩnh Vãn không phải người dây dưa. Cô “ừ” một tiếng, nói thêm:

“Em hiểu anh bận. Nhưng em cũng hơi giận.”

Cô mơ hồ nhận ra anh ta dạo này khác trước.

Ngày trước, bận đến mấy cũng không để tới qua đêm mới gọi lại. Nếu còn chưa xác lập quan hệ mà đã có vẻ hời hợt, thiếu kiên nhẫn thì e rằng mối tình này không giống với điều cô hằng mong.

Có lẽ vì thái độ cô quá bình thản, giọng Lương Hựu Cảnh lập tức căng thẳng thấy rõ…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc