Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 9: Đúng Là Một Chú Mèo Rụt Rè

Cài Đặt

Chương 9: Đúng Là Một Chú Mèo Rụt Rè

“Hương Cảng.” Cố Tĩnh Vãn xê dịch máy một chút để lộ toàn bộ đường chân trời rực rỡ sau lưng. Từ đây có thể nhìn bao quát Vịnh Victoria mênh mông.

“Tớ có một công việc phát sinh.”

Hạ Nghiên nheo mắt:

“Chỗ cậu ở nhìn địa thế không đơn giản đâu nha. Lại là nhà họ Tần hả?”

Cố Tĩnh Vãn gật đầu:

“Từ nay, mỗi tháng tớ sẽ phải qua Hồng Kông mười ngày. Để trang điểm cho Tô Kỳ.”

Hạ Nghiên vừa theo ống kính ngắm cảnh đêm vừa không giấu nổi mục đích cuộc gọi:

“Bạn trai tớ vừa đoạt Nam phụ xuất sắc. Muốn rủ cậu ra chung vui. Ai ngờ cậu lại bay sang Hồng Kông rồi. Vậy thì đợi cậu về Bắc Kinh chúng mình ăn mừng riêng với nhau nhé.”

Giọng cô tràn đầy hân hoan. Con đường từ vai quần chúng đến lúc đứng trước khán giả khó nhọc thế nào chỉ có hai người họ hiểu.

Dù trong công việc hay đời thường, Cố Tĩnh Vãn đều từng gặp Hàn Duệ Nhiên. Nhờ Hạ Nghiên, cô từng chừa trống lịch để trang điểm cho anh. Anh ấy rất ít nói. Nhưng khi vừa có chút tiếng tăm thì anh ấy đã lập tức đăng weibo công khai tình cảm với Hạ Nghiên. Hồi đó gây ra một làn sóng tranh cãi dữ dội. Giờ đây đã có thể ôm cúp Nam phụ, quả thật chuyện này không hề dễ dàng.

Cố Tĩnh Vãn chân thành chúc mừng:

“Chúc mừng nhé. Đợi tớ về Bắc Kinh sẽ ăn mừng cùng hai người.”

Hạ Nghiên cười khúc khích, đang ở lễ trao giải nên câu chuyện vòng lại về cô:

“À, tớ vừa gặp Lương Hữu Cảnh. Trông tâm trạng anh ấy không ổn. Hai người vừa cãi nhau đấy à?”

Cãi nhau ư? Thật ra cũng không hẳn.

Bất chợt có tiếng gõ cửa. Cô đứng dậy, vừa đi mở vừa hờ hững đáp:

“Ban đầu tớ đã đồng ý để anh ấy qua Thâm Quyến gặp tớ vào cuối tuần này. Thế nhưng tớ bỗng dưng có việc phải sang Hồng Kông . Chắc anh ấy giận vì chuyện đó.”

Cửa mở. Bên ngoài không phải quản gia. Đập vào mắt cô là bộ vest đen cắt may hoàn hảo. Túi áo trên ngực cài khăn gấp ton-sur-ton với cà vạt. Hương trầm gỗ nhè nhẹ. Cảm giác áp lực theo đó cũng phủ xuống người cô.

Cố Tĩnh Vãn khựng người. Cô ngẩng lên đầu lên một cách từ tốn. Tần Bác Lễ rũ mắt. Từ trên nhìn xuống. Đuôi mắt anh hạ nhẹ, ánh nhìn dửng dưng mà đủ khiến lòng cô cuộn sóng.

“Đang gọi điện à?”

Ba chữ trầm thấp và chậm rãi. Sức nặng gần như bẩm sinh. Cố Tĩnh Vãn siết chặt điện thoại chẳng thể nghe nổi Hạ Nghiên ở đầu dây kia nói gì nữa.

“Bạn em.” Cô khẽ gật.

Cô nói sẽ gọi lại sau rồi dứt khoát cúp máy. Bàn tay vô thức giấu ra sau, giống hệt cảm giác ngày nhỏ lỡ làm sai, chuẩn bị bị ba mẹ mắng. Cô khẽ lùi nửa bước, âm thầm kéo giãn khoảng cách giữa hai người:

“Tần tiên sinh vừa về ạ?”

“Ừ.” Anh bình thản:

“Qua mời cô xuống dưới ăn tối.”

Nói xong anh quay người đi.

Cố Tĩnh Vãn chết lặng một thoáng. Khi nào mà cô “ra dáng” đến mức để Tần Bác Lễ đích thân tới mời cơ chứ?

Chưa kịp nghĩ xong, bước chân anh khựng lại. Anh nghiêng người, giọng nhàn nhạt hỏi cô:

“Biết nhà ăn ở đâu không?”

“…” Cô ngớ người ra rồi lắc đầu.

“Vậy còn không mau đi theo?”

Âm báo tin nhắn cứ réo liên hồi, khỏi cần nghĩ thì cô cũng biết là Hạ Nghiên. Cố Tĩnh Vãn chuyển máy sang chế độ im lặng, cúi đầu chạy chầm chậm theo sau.

Bữa tối này còn yên ắng hơn ở Vịnh Nông Thuỷ. Không có Phó Thư quấy rầy. Cô cũng chẳng dám xin phép đứng dậy trước. Khóe mắt lướt qua bóng dáng anh đang dùng bữa.

Anh ăn rất đẹp mắt. Nhai chậm nuốt kỹ. Thanh nhã, điềm đạm. Không phát ra một tiếng động thừa. Bàn tay cầm dao nĩa, thon dài đẹp đẽ. Mọi động tác đều toát lên sự cao quý khó với tới. Cô thu mắt lại, ngoan ngoãn tập trung ăn xong phần mình.

Đêm nay bầu trời Hồng Kông lại đổ mưa.

Lất phất rồi ào ào. Gió giật, chớp giật. Mưa đập vào vách kính, làm mờ cả cảnh đêm thành vài vệt sáng loang lỗ.

Cố Tĩnh Vãn đang thong thả nhai miếng cà chua bi thì tiếng sấm đột ngột nổ dội. Cô giật mình run khẽ. Dao nĩa lỡ chạm vào mặt bàn, vang lên âm thanh chói gắt giữa khoảng lặng.

Tần Bác Lễ nhìn sang, giọng điềm tĩnh:

“Sợ sấm à?”

Cố Tĩnh Vãn khẽ lắc đầu:

“Không ạ.”

“Ừ.” Anh đặt dao nĩa xuống, giọng hờ hững như nói chuyện thời tiết:

“Nhưng sợ tôi.”

Bắt gặp đôi mắt tròn xoe của cô, đuôi mắt anh dịu đi, khóe môi cong nhẹ. Câu nói bỗng mang theo một chút dỗ dành:

“Đúng là một chú mèo rụt rè.”

Với người khác thì cô lại dám giương móng vuốt ra. Riêng trước mặt anh lại rụt rè, ngay cả nói lớn cũng không dám. Như thể nhìn xuyên lớp ngụy trang của anh, cảm ra được sự nguy hiểm nên theo bản năng cảnh giác mà nép mình.

Tim Cố Tĩnh Vãn se lại. Cô chẳng thể cãi nổi chữ nào.

Đúng lúc cô bí lời thì Tần Bác Lễ cũng không bới móc gì thêm. Anh đứng dậy. Bóng anh phủ trùm lên cô:

“Ăn no chưa? Tôi đưa em về phòng.”

Đi sau lưng anh, Cố Tĩnh Vãn tranh thủ ghi nhớ lối đi.

“Do thời tiết, chuyến bay của Tô Kỳ bị ảnh hưởng. Sẽ lùi lại hai ngày.”

Tới cửa phòng, anh dừng lại, đứng cách cô hai bước:

“Đừng lo sẽ gia tăng khối lượng công việc. Hai ngày đó vẫn tính vào mười ngày của em.”

“Nếu muốn đi dạo Hồng Kông thì em cứ nói với quản gia Tôn. Bà ấy sẽ sắp xếp cho em.”

Tỉ mỉ đến từng chuyện. Khiến Cố Tĩnh Vãn có ảo giác mình không phải đi làm mà là đang đi nghỉ dưỡng ở Hồng Kông .

Trước khi quay đi, ánh mắt anh vô tình lia qua màn hình đang nhấp nháy một cái tên - Lương Hữu Cảnh.

“Nếu anh không gọi lại thì em tính sẽ không liên lạc với anh nữa à?”

Giọng Lương Hữu Cảnh nghe vô cùng tủi thân.

Cố Tĩnh Vãn ngồi xuống sofa, khép mắt:

“Không. Em vừa ăn xong. Đang định gọi lại cho anh.”

Cô vốn không thích chiến tranh lạnh. Có chuyện thì nói cho xong. Lấn cấn mãi rất mệt. Lần này đúng là lỗi do cô trước. Giọng cô dịu lại:

“Anh đã ăn uống gì chưa?”

“Chưa.” Lương Hữu Cảnh nói.

“Bị em chọc giận rồi, nên ăn không vô.”

“…”

Cố Tĩnh Vãn bật cười:

“Quả là đội cho em cái nồi to ghê.”

Anh ta cũng chẳng giận cho lắm. Chỉ muốn cô dỗ mình một chút. Cô quá bình tĩnh và lý trí, khiến anh cứ cảm thấy thấp thỏm giữa được và mất. Còn chuyện vì công việc mà bể kèo gặp nhau khiến anh có chút hụt hẫng. Nhưng nếu đổi lại là anh, có lẽ cũng chọn công việc. Đều là người lớn. Chẳng đáng để vì thế mà rạn nứt tình cảm.

Anh thở khẽ:

“Chúng ta đã nửa tháng không gặp nhau rồi.”

Cố Tĩnh Vãn mở mắt:

“Xong việc ở Hồng Kông , em sẽ về Bắc Kinh.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc