Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 6: Tựa Kẻ Săn Mồi Đang Ẩn Mình Trong Bóng Tối

Cài Đặt

Chương 6: Tựa Kẻ Săn Mồi Đang Ẩn Mình Trong Bóng Tối

Cố Trì tựa vào sườn xe, nhướn mày có vẻ bất cần:

“Được rồi, tút tát vào thì nhìn cũng tàm tạm.”

Cố Tĩnh Vãn cười híp mắt phản đòn:

“Còn anh thì cho dù có tút thế nào trông vẫn xấu.”

“…”

Cuộc đấu võ mồm giữa hai anh em chỉ chấm dứt khi ba mẹ Cố xuất hiện.

Tối nay, tiệc riêng được tổ chức tại một biệt viện kiểu Trung thuộc nhà họ Triệu. Khuôn viên rộng rãi, cổ sắc cổ hương, giữa sân có hồ nước, bắc thêm một đình lục giác.

Khóe môi Cố Tĩnh Vãn khẽ cong, chỉ về phía đình:

“Em qua chỗ Triệu Kim Kỳ đây.”

Quan hệ hai nhà Cố - Triệu vốn khăng khít. Lại thêm Cố Tĩnh Vãn và Triệu Kim Kỳ cùng trang lứa, lớn lên bên nhau đúng nghĩa thanh mai trúc mã.

Thấy bóng cô thướt tha lại gần, Triệu Kim Kỳ vừa rắc thức ăn cho cá chép trong hồ, khiến chúng tranh nhau há miệng, cậu ta vừa lười nhác hất cằm về phía cô, nói:

“Đại bận rộn, rốt cuộc cũng chịu về?”

Gió chiều lùa qua thổi bay phất phơ mấy lọn tóc bên má. Cố Tĩnh Vãn ngồi xuống, ánh đèn lờ mờ in lên gương mặt tĩnh lặng:

“Về nhà nghỉ ngơi một thời gian trước đã.”

Nói xong, cô thoáng dừng, không khách sáo với Triệu Kim Kỳ, khẽ hướng về phía bàn cờ:

“Làm một ván chứ?”

Trong nhà, tiếng của các bậc trưởng bối cười nói vẳng ra. Cả hai đều không muốn vào đấy sớm; tới tuổi rồi, chuyện hôn nhân sẽ thành đề tài khiến người lớn bận tâm, ứng phó còn mệt hơn đi làm.

Triệu Kim Kỳ đặt một quân trắng, như chợt nhớ ra điều gì, khóe môi cong đầy hứng thú:

“Chuyện anh Trì nuôi một cô gái ở Lộ Đình, cậu đã biết chưa?”

“…” Lông mày Cố Tĩnh Vãn chau lại. Rõ ràng cô hoàn toàn không hay biết về chuyện động trời này.

“Giấu kỹ đấy. Chắc bác trai bác gái cũng bị dấu.” Triệu Kim Kỳ nói. “Đừng bảo là mình nói đấy nhé.”

Cậu ta chống cằm:

“Tháng trước mình tình cờ thấy anh Trì cầm tay dạy cô ta đánh bài. Cậu biết đấy, anh ấy đối với người ngoài lạnh như băng, ai nấy đều sợ hãi. Vậy mà đối với cô gái đó lại kiên nhẫn lạ thường.”

“Nghe đâu là họ đã ở bên nhau gần hai năm rồi đấy!”

Ba mẹ nhà họ Cố rất thoáng, chưa từng ép buộc con cái về mấy vấn đề “môn đăng hộ đối” như nhiều nhà khác. Nhưng Cố Trì lại có thể khéo léo giấu diếm đến vậy, hai năm không hé môi, không dẫn người về ra mắt, như vậy chỉ có thể nói lên một điều rằng trong lòng anh ấy chưa từng đặt quá nhiều chân tình. Như lời Triệu Kim Kỳ, là “nuôi” ở Lộ Đình.

Cố Tĩnh Vãn tặc lưỡi:

“Nhà họ Cố chúng ta vậy mà lại xuất hiện một… tra nam?”

Triệu Kim Kỳ lập tức phủi sạch quan hệ:

“Mình không nói thế nhé. Vả lại, mình thấy anh Trì vẫn luôn luôn giữ mình đấy chứ. Trong cái giới này, mấy công tử chẳng phải ai cũng trái ôm phải ấp? Anh Trì chỉ có một người. Thế thì cũng không được gán chữ tra lên người anh ấy vậy chứ?”

Trước những dòng họ như nhà họ Tần ở Hồng Kông , dù bơi lội tự tại ở Thâm Quyến thì cũng chỉ như con kiến. Cố Trì đã trưởng thành. Là em gái, cô càng không muốn can thiệp vào chuyện tình cảm của anh ấy. Huống chi, cô chẳng biết gì về mối quan hệ của họ.

“Chuyện này xem như mình chưa từng nghe qua.”

Cô lặng rất lâu. Triệu Kim Kỳ đắc ý cười khẽ:

“Nhận thua đi.”

Cố Tĩnh Vãn không nói, đôi mắt đẹp nheo lại, trông chẳng có ý gì gọi là dễ dàng đầu hàng. Triệu Kim Kỳ nắm chắc phần thắng, hào phóng cho cô thời gian.

Khuỷu tay cô tựa mép bàn, ngón tay kẹp quân đen lơ lửng, mấy sợi tóc rũ bên tai, ánh mắt chuyên chú nhìn vào bàn cờ.

Bất chợt, một mùi trầm gỗ mun quen mà lạ phảng phất quẩn quanh nơi mũi. Cô hơi động người, ngơ ngác nửa nhịp.

Giây sau, một bàn tay thon dài, xương khớp rõ ràng từ phía sau vươn tới, nhón một quân đen đặt xuống rất khẽ.

Trong khoảnh khắc, cục diện liền vỡ tung.

Cố Tĩnh Vãn ngẩng phắt đầu lên, đối diện một đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh nhạt. Dáng vẻ thanh nhã xa cách, nơi đuôi mắt áp xuống một làn áp lực vô hình. Tim cô chợt đập gấp. Hơi thở khẽ loạn. Kinh ngạc lướt qua đáy mắt rồi biến mất trong thoáng chốc. Cô đứng lên, giọng ấm:

“Tần tiên sinh.”

Tần Bác Lễ. Người cô tưởng sẽ không còn gặp lại.

Hôm nay anh ăn vận không quá nghi thức: sơ mi lụa trắng, quần tây đen. Hàng cúc cổ mở hai chiếc, chiếc xương quai xanh lạnh nhạt thấp thoáng. Thân hình gần một mét chín phủ xuống một khoảng bóng, quý khí lãnh đạm đến mức không khí quanh dường như trở nên chật lại.

Triệu Kim Kỳ cũng bật dậy. Biết tối nay có khách quý đến, tuy không rõ thân phận đối phương là gì, thế nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua, thấy khí thế người này như vậy là cũng đủ hiểu người này không phải hạng thường. Vừa kinh ngạc vì bạn thân và người này quen biết nhau, vừa thoáng nghĩ tới thế gia họ Tần ở Hồng Kông . Chợt nhớ ra, cậu ta toát mồ hôi lạnh.

Gió đêm tháng Mười đã se sắt. Làn gió mang theo giọng trầm của người đàn ông khiến vai Cố Tĩnh Vãn khẽ run:

“Phiền cô Cố dẫn đường.”

Triệu Kim Kỳ theo sau hai người, sắc mặt có hơi phức tạp. Không hiểu sao, bầu không khí… giữa hai người này thật vi diệu!

Các bậc trưởng bối đang nóng ruột đợi, định ra cửa nghênh tiếp thì thấy Cố Tĩnh Vãn đoan trang dịu dàng tiến đến. Bên cạnh là người đàn ông bình thản như nước. Nhìn thoáng qua, đúng kiểu tài tử giai nhân, như cầm sắt hoà ca của những cặp đôi tân hôn.

Mọi người đổi sắc, vội vàng bước ra.

Ông Triệu hơi lúng túng:

“Tần tiên sinh, thật thất lễ. Anh từ xa ghé đến, nhà tôi tiếp đãi chưa chu đáo.”

Sắc mặt Tần Bác Lễ vẫn như thường, trầm tĩnh lịch lãm. Dẫu đứng trước bậc niên trưởng, khí trường vẫn tự nhiên mà thành:

“Là tôi tới sớm.”

Cố Tĩnh Vãn lặng lẽ lùi sang hai bước.

Các trưởng bối mời anh vào nhà. Triệu Kim Kỳ hạ giọng chỉ đủ hai người nghe:

“Có chuyện gì thế?”

“Tháng trước cô Tần mời mình sang Hồng Kông trang điểm. Tình cờ gặp Tần tiên sinh thôi.”

Cố Tĩnh Vãn gọn nhẹ, cất bước đi theo.

Triệu Kim Kỳ chau mày nhìn theo bóng lưng cô, vẫn thấy sai sai. Lúc quân đen hạ xuống, Cố Tĩnh Vãn không nhìn thấy, nhưng cậu ta thì thấy rất rõ, khi Tần tiên sinh rũ mắt nhìn cô từ trên xuống, yết hầu khẽ trượt một cái.

Thượng khách đã an toạ, buổi tiệc chính thức bắt đầu. Suốt bữa, Cố Tĩnh Vãn cúi đầu ăn, không mấy hứng thú với câu chuyện của họ.

Dùng bữa xong, Tần Bác Lễ cùng ông Triệu và ba Cố lên thư phòng bàn việc. Cô ngồi ăn trái cây, ánh mắt theo bản năng dừng trên người Cố Trì. Anh ấy đang xem điện thoại, hờ hững bấm trả lời tin nhắn.

Cảm giác được ánh nhìn của em gái, anh ấy ngẩng đầu lên nhìn:

“Nhìn gì mà nhìn.”

“…” Cố Tĩnh Vãn chẳng buồn đáp. Cô đứng dậy, đi về phía hồ, bấm số Lương Hựu Cảnh. Chuông reo rất lâu, thế nhưng không có ai bắt.

Cô khẽ cau mày, quay người lại. Tim hẫng một nhịp.

Không xa, một bóng người cao gầy đứng im. Dưới ánh đèn vàng mờ, đôi mắt đen như mực ghim chặt trên thân ảnh cô.

Tựa kẻ săn mồi đang ẩn mình trong bóng tối.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc