Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 5: Tần Tiên Sinh Đúng Như Lời Đồn

Cài Đặt

Chương 5: Tần Tiên Sinh Đúng Như Lời Đồn

Tầm hơn ba giờ chiều, Cố Tĩnh Vãn và Giang Sơ đáp xuống Bắc Kinh.

Tần Tô Kỳ chu đáo đến mức biết giờ hạ cánh, còn đặc biệt gửi WeChat hỏi cô đã về nhà an toàn chưa. Trả lời xong, Cố Tĩnh Vãn ra bãi xe lấy ô tô, sau đó đưa Giang Sơ về nhà trước.

Hôm nay cô không xếp lịch làm việc. Hiếm khi có thời gian rảnh rang thế này , nên cô tranh thủ về nhà thay quần áo rồi hẹn bạn đi ăn tối. Không chọn những nơi quá đông, cô đặt một nhà hàng có vị ngon và khá kín đáo rồi yên tĩnh ngồi đợi bạn đến.

Chẳng bao lâu thì nghe tiếng Hạ Nghiên “ối” một cái rồi cô ấy ngồi phịch xuống ghế đối diện:

“Giờ tan tầm nên đường tắc quá. Cậu đợi tớ lâu chưa?”

Cố Tĩnh Vãn lắc đầu, mỉm cười:

“Không lâu đâu.”

Hạ Nghiên là quản lý nổi tiếng trong giới showbiz, cô ấy đã dìu dắt không ít nghệ sĩ nổi tiếng. Cả hai người đều vô cùng bận rộn, thế nên bữa cơm này họ đã hẹn từ lâu mà mãi đến giờ mới thực hiện được. Hai người quen nhau khi Cố Tĩnh Vãn trang điểm cho một nghệ sĩ dưới tay Hạ Nghiên, tính ra cũng ngót nghét bốn năm, năm năm rồi.

Cô ấy biết chuyện giữa Cố Tĩnh Vãn và Lương Hựu Cảnh:

“Mấy hôm trước trong giới rộ lên một tin.”

Cố Tĩnh Vãn ngẩng đầu lên đưa mắt nhìn Hạ Nghiên.

“Lương Hựu Cảnh định chuyển hình. Nghe nói mấy kịch bản anh ấy xem gần đây đa phần là thiên về chính kịch. Mọi người đều đang đồn đoán rằng có phải anh ấy đã có bạn gái rồi không.”

Đồn đoán này không phải là chuyện vô căn cứ. Có tin vỉa hè bảo rằng paparazzi đã chụp được ảnh anh ấy dùng bữa với một cô gái, đã được studio bỏ một số tiền lớn mua lại nên chưa nổ hình ảnh và thông tin ra ngoài. Không có chứng cứ chắc chắn, thế nhưng mấy lời xầm xì thì mỗi ngày một nhiều hơn.

Cố Tĩnh Vãn điềm đạm:

“Anh ấy sắp ba mươi rồi. Từ ‘lưu lượng’ chuyển hình vốn dĩ đã nằm trong kế hoạch. Liên quan gì đến chuyện anh ấy có bạn gái hay không.”

“Nói thì nói vậy,” Hạ Nghiên thở khẽ, “nhưng cậu biết mà, người trong giới thích nghe mấy thông tin vỉa hè rồi bắt gió bắt mây mà đồn đoán linh tinh lắm!” Cô cười:

“Cơ mà xem ra Hựu Cảnh cũng đang sốt ruột lắm đấy. Chuyển hình đâu có dễ. Anh ấy đang là đỉnh lưu, dám đưa ra quyết định như vậy chắc cũng đã suy nghĩ nhiều lắm.”

Hạ Nghiên trêu:

“Nóng lòng muốn buộc người ta ở bên cạnh quá rồi chứ gì. Dù sao thì ‘Tiểu Vãn’ nhà chúng ta được nhiều người mến mộ quá mà!”

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại của Cố Tĩnh Vãn sáng lên. Cô rũ mi nhìn.

Lương Hựu Cảnh: “Em đang ở đâu đấy?”

Cô chưa trả lời mà ngước lên:

“Nghiên Nghiên, tớ có vài băn khoăn.”

Chậm chạp chưa chịu gật đầu cũng vì cô băn khoăn quá nhiều. Thân phận của Lương Hựu Cảnh định sẵn khiến cả hai phải tính đường dài. Thí dụ, sẽ ảnh hưởng đến công việc của đôi bên.

Hạ Nghiên gật:

“Tớ hiểu.”

Cô nhẹ giọng trấn an:

“Nhưng hai người yêu nhau mà ở bên nhau rồi cũng sẽ vượt qua được thôi.”

Cố Tĩnh Vãn vốn dĩ là một người luôn luôn lý trí. Dù ở tâm bão cảm xúc, cô vẫn rất bình tĩnh. Cô rũ mi:

“Hy vọng là vậy.”

Cô mở chia sẻ vị trí hiện tại cho Lương Hựu Cảnh.

Hạ Nghiên chuyển đề tài:

“Hai ngày ở Hồng Kông ổn không? Đại tiểu thư dễ gần chứ?”

“Cô Tần rất dễ mến.” Cố Tĩnh Vãn đặt điện thoại xuống. “Cô ấy còn hẹn tớ Giáng Sinh sang Hồng Kông chơi.”

Hạ Nghiên nhoài người, mắt lấp lánh hóng chuyện:

“Thế… có gặp vị Tần tiên sinh trong lời đồn không?”

Ngón tay Cố Tĩnh Vãn khựng nhẹ. Bất giác nhớ lại tối qua: người đàn ông cụp mắt lười nhác, câu nói lướt sát tai cô ‘Trước mặt tôi, ngoan như mèo’ giọng trầm nhạt, áp lực vô hình đè tới.

“Có gặp.”

Người đàn ông ấy sâu lặng, nhạt nhẽo như ngọn núi xa trong sương, thấp thoáng khó nhìn rõ. Có lẽ sau này cũng chẳng gặp lại. Cô nhấp một ngụm rượu, không đậm như hai ly tối qua:

“Tần tiên sinh đúng như lời đồn, ôn hoà như ngọc, chính là một bậc quân tử.”

Ra khỏi nhà hàng, một chiếc Mercedes đen đang im lìm đậu bên đường chờ hai người. Hạ Nghiên cười cười chạm vai Cố Tĩnh Vãn:

“Vậy thì tớ không làm phiền cậu nữa nhé. Lần sau chúng ta sẽ hẹn nhau tiếp.”

Tám giờ hơn, nhà hàng vào giờ khách khứa lui đến đông nhất. Cố Tĩnh Vãn mở cửa ghế phụ, cài dây an toàn rồi mới quay sang:

“Anh đợi em lâu chưa…”

Nụ cười khựng lại. Lúc này cô mới nhìn thấy trong tay Lương Hựu Cảnh là một bó hoa hồng phấn. Anh thở khẽ, giọng trầm:

“Tưởng cô Cố chẳng thèm liếc anh một cái nữa đấy chứ.”

Trong lời có chút tủi thân xen lẫn trách móc. Cố Tĩnh Vãn thoáng áy náy nhìn anh:

“Tặng em hả?”

Cô nghiêng người ôm bó hoa vào lòng. Hương hoa đậm quấn nơi mũi. Cô nghiêng đầu cười:

“Cảm ơn. Em thích lắm.”

Lương Hựu Cảnh cong môi ừ một tiếng. Xe lăn bánh, hướng về nhà của Cố Tĩnh Vãn.

“Ở Hồng Kông hai ngày thấy thế nào?”

“Rất thuận lợi.”

Phía trước là đèn đỏ. Lương Hựu Cảnh một tay đặt trên vô lăng, tay kia bất chợt đưa sang, khẽ nhéo má cô:

“Thế sao hai ngày chỉ gọi cho anh đúng một cuộc?”

Giọng có vẻ tra hỏi. Từ khi quen nhau, đây là hành động thân mật nhất giữa hai người. Anh ấy luôn tôn trọng cô, chưa xác định quan hệ thì ngay cả tay cũng chưa nắm.

“Anh bận lắm.” Cố Tĩnh Vãn cúi đầu ngửi hương hoa trong lòng. Nét nghiêng mềm mại tinh xảo. Dưới ánh đèn vàng ven đường, cô như mang theo vẻ ấm áp của nắng sớm và gió hiền:

“Em sợ làm phiền công việc của anh.”

Đèn xanh bật. Lương Hựu Cảnh thu tay về, thở dài bất lực:

“Vâng.”

Mọi thứ đúng như dự đoán của Cố Tĩnh Vãn, lịch làm việc tháng Chín kín mít. Cô dặn Giang Sơ tháng Mười đừng sắp xếp gì nữa, tranh thủ khoảng trống giữa các job mà nghĩ ngơi đi du lịch. Cuối cùng quyết định về Thâm Quyến nằm nhà mười ngày trước đã.

Lâu lắm không gặp anh trai, Cố Trì vẫn như xưa: thấy em gái là tự động bật chế độ “cà khịa”:

“Người ngợm gì đâu mà như que tăm, người ngoài không biết lại tưởng nhà họ Cố bạc đãi em.”

Cố Tĩnh Vãn lười đấu khẩu, xông lên định vật lộn, ai dè bị anh ấn gáy, dí mặt xuống sofa, không nhúc nhích được. Cố Trì càng vênh váo:

“Đã bảo em từ sớm là ăn nhiều vào cho có da có thịt. Giờ thì hay rồi, một tay anh cũng trị được em.”

Vừa dứt lời, Cố Tĩnh Vãn thừa lúc anh lơi tay bèn quay ngoắt, cắn ngay vào cổ tay anh. Cố Trì gào lên một tràng, cô mới nhả ra, còn “phì” một tiếng chê bai:

“Không việc làm thì đi kiếm việc mà làm.”

Cuộc “tỉ thí” chưa kịp phân thắng bại đã bị ba Cố quát dừng lại:

“Gặp cái là đánh nhau. Mau chuẩn bị, đừng để muộn.”

Cố Tĩnh Vãn bấy giờ mới hừ khẽ, tặng Cố Trì một ánh nhìn khinh khỉnh rồi lên lầu.

Cô về cũng đúng dịp. Tối nay, bạn thân của ba cô mở tiệc riêng nên đã mời nhà họ Cố đến tham dự. Những buổi tiệc như thế cô tham gia từ nhỏ nên rất quen thuộc. Trang điểm nhẹ, chọn một chiếc sườn xám cách tân màu trắng, thiết kế ôm eo, khéo léo tôn lên đường cong quyến rũ. Tóc búi đơn giản, được cài thêm một cây trâm.

Đơn giản mà thanh thoát. Như không vương bụi trần, không nhiễm khói lửa, nhìn cô lúc này tựa như một nàng tiên bước ra khỏi mấy tầng mây.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc