Cố Tĩnh Vãn vẫn còn gắng gượng nghĩ được, chỉ là đôi mắt dưới men rượu đã hơi mơ màng. Mắt cô rất đẹp. Lúc tỉnh táo trong sáng như mạch suối, linh động như nai con. Giờ phủ một tầng sương mỏng nên trông ngoan ngoãn vô cùng.
“Em buồn ngủ quá.”
Bên cạnh có quản gia lúng túng đứng đấy, mấy lần ông ấy muốn đưa tay ra đỡ cô mà không tìm được cơ hội. Tần Bác Lễ nói nhàn nhạt:
“Để tôi.”
Anh dễ dàng vòng tay bế ngang eo cô. Cố Tĩnh Vãn sau khi say lại ngoan vô cùng, ngoan ngoãn tựa đầu lên vai anh, khép mắt, thân hình nhỏ gọn cuộn trong lòng anh, miệng còn lầm bầm không dứt:
“Lương Hữu Cảnh, đưa em về nhà đi.”
Người say không ý thức được lời mình nói. Nhưng quản gia đều nhận ra, áp suất quanh người chủ nhân bỗng hạ đi mấy phần. Cả đám lập tức nín thở.
Sắc mặt Tần Bác Lễ vẫn như thường, không hề thay đổi. Chỉ là bước chân khựng lại rất khẽ. Anh cúi mắt, liếc nhìn người đang nằm trong ngực, giọng lại cực kỳ bình tĩnh:
“Lương Hựu Cảnh là ai.”
Cố Tĩnh Vãn đã ngủ thiếp, gò má dần nhiễm hồng, mềm mại đến động lòng.
Từ lúc chuồn đi, trong lòng Giang Sơ vẫn thấp thỏm. Vừa thấy áy náy vì mình không có nghĩa khí, lại vừa lo cho Cố Tĩnh Vãn. Cô ấy gửi đi không ít tin nhắn mà mãi cũng chẳng thấy hồi âm. Mãi tới khi ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Bởi vì “bà chủ” nhỏ bé của cô đang ngủ say và được bế gọn trong vòng tay của một “đại lão” , hơn nữa còn là bế kiểu công chúa. Giang Sơ trở nên chết lặng. Ở giữa đã xảy ra chuyện gì vậy?!
Tần Bác Lễ hơi gật đầu, giọng trầm ổn:
“Cô ấy say rồi.”
Giang Sơ vội né sang, nhường đường, trong lòng lại như có sóng to gió lớn đang gào thét khiến tay chân cô ấy trở nên luống cuống:
“Chị ấy ngủ ở căn phòng bên trái.”
“Ừ.” Tần Bác Lễ đáp. Quản gia mở cửa phòng ngủ, mùi hương dành dành thoang thoảng ập tới, quẩn quanh nơi đầu mũi. Đó là mùi hương trên người Cố Tĩnh Vãn.
Anh đặt cô lên chiếc giường mềm một cách thật nhẹ nhàng, hơi nghiêng đầu dặn dò:
“Đưa canh giải rượu lên đây.”
Nói xong, anh không dừng lại. Hàng mi hơi rũ, liếc qua người đang nằm trên giường một cái, sau đó khách khí gật đầu với Giang Sơ rồi rời đi. Thanh nhã, xa cách như vầng trăng cao không thể với. Mọi cử chỉ đều không chê vào đâu được.
Giang Sơ hít sâu một hơi thật dài. Đầu óc vẫn còn choáng váng.
Sáng hôm sau.
Cố Tĩnh Vãn tỉnh dậy, xoa trán rồi nằm ngẩn người một lúc. Đầu cô hơi nhức nhẹ. Tắm nước nóng xong mới thấy dễ chịu hơn. Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa. Quản gia mang bữa sáng thịnh soạn tới.
Vừa bước ra khỏi phòng, cô lập tức bị ánh mắt của Giang Sơ dán chặt vào. Đợi quản gia đi, Giang Sơ đã không kìm nổi mà bám lấy cánh tay cô lắc trái lắc phải, tò mò đến phát nổ:
“Chị còn nhớ ai đã đưa chị về tối qua không?”
“Là Tần tiên sinh đấy!”
“Anh ấy không những bế chị về phòng, mà còn là bế kiểu công chúa nữa! Trời ơi chị không biết lúc em mở cửa đã sốc thế nào đâu…”
Nhờ vậy, ký ức thiếu hụt của Cố Tĩnh Vãn dần khớp lại. Bàn tay cầm đũa khựng lại vài giây. Cô khẽ nhướng mi, rất nhẹ nhàng lái sang chủ đề khác:
“Có lẽ cũng không sốc bằng việc chị quay lại tìm em thì mới phát hiện em đã bỏ chị chạy mất đâu.”
Giang Sơ hết cười. Nửa ngày mới nghẹn ra một câu:
“Em xin lỗi mà.”
Cố Tĩnh Vãn nhướn mày. Cô mềm lòng nhất trước mấy kiểu nũng nịu ấy:
“Chị không trách.”
Cô dịu giọng:
“Ăn nhanh đi. Chúng ta còn phải chào tạm biệt cô Tần nữa.”
Tần Tô Kỳ vừa thức dậy. Cô ấy có cảm tình với Cố Tĩnh Vãn, định giữ cô lại Hồng Kông chơi thêm mấy ngày. Cố Tĩnh Vãn mỉm cười nói mình vẫn còn công việc. Cô đưa tay cuộn lọn tóc bên má vén ra sau tai:
“Tối qua phiền Tần tiên sinh chăm sóc tôi. Tôi muốn cảm ơn anh ấy.”
Tần Tô Kỳ thật sự không hình dung nổi dáng vẻ anh trai mình “chăm sóc con gái” như thế nào. Nghĩ rằng chắc cô cũng chỉ nói mấy lời khách sáo thôi nên cũng không suy nghĩ thêm:
“Giờ này anh em chắc đã tới công ty rồi. Không sao, để em chuyển lời của chị đến anh ấy cho.”
Cố Tĩnh Vãn vô thức thả lỏng, thở nhẹ ra. Cô cong mắt:
“Tô Kỳ, vậy thì phiền cô chuyển lời giúp nhé.”
Nụ cười khiến mắt cô cong như trăng non, linh động thuần khiết, làm người đối diện cũng bị lây cảm xúc vui vẻ ấy. Tần Tô Kỳ không khỏi âm thầm thở dài. Anh trai cô quả là đồ cổ hủ nghiêm cẩn. Chỉ nghe nói khỏi phải gặp mặt cảm ơn mà cô gái ấy đã thấy thoải mái ngay.
Khi cô gọi, Tần Bác Lễ vừa kết thúc cuộc họp. Chu Hoài khẽ báo:
“Thưa ngài, ngài Thương tới rồi.”
Tần Bác Lễ gật đầu, đẩy cửa phòng làm việc của Chủ tịch ra. Thương Minh Hàn đứng dậy, giơ tay chào. Trong ống nghe, Tần Tô Kỳ lại cằn nhằn:
“Ngày nào cũng công việc với công việc. Em đã nửa năm không được gặp anh rồi đấy, ngày mai em phải đi rồi mà anh cũng không ở nhà bầu bạn với em.”
Những lời phàn nàn như thế không biết đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần. Tần Bác Lễ hạ mắt, ép ra một tiếng:
“Còn chuyện gì khác không.”
“…” Tần Tô Kỳ bị nghẹn, hừ khẽ rồi mới nói vào việc chính:
“Tiểu Vãn vốn muốn đích thân cảm ơn anh, tiếc là anh đi công ty mất rồi nên em thay chị ấy chuyển lời đến anh. Chị ấy bảo cảm ơn anh tối qua đã chăm chị ấy. Anh mà cũng biết chăm con gái á? Tiểu Vãn nhà bọn em đúng là có phúc.”
Thương Minh Hàn vô tình nghe trọn câu cuối. Mắt anh ta lập tức trừng to, vẻ ngạc nhiên thấy rõ. Ánh nhìn bám chặt lên người bạn mình. Tuy vẻ ngoài vẫn lãnh đạm như cũ, nhưng anh ta vẫn nhận ra có gì đó khác nơi chân mày khoé mắt của đối phương.
“Tiểu Vãn.” Ngón tay Tần Bác Lễ gõ nhẹ mặt bàn. Sắc mặt trở nên khó đoán:
“Mới gặp lần đầu mà gọi thân mật quá nhỉ.”
“Thì sao, chị ấy vừa xinh vừa có giọng nói hay. Ai mà chẳng thích.” Bên kia còn nói thêm điều gì đó.
Thương Minh Hàn thấy khoé môi bạn mình hơi nhếch. Giọng anh chậm rãi, nhạt nhạt mà mềm xuống:
“Cũng đúng.”
Nghe như là qua loa nhưng lại có chút chân thành. Mà bảo thật lòng thì với tính anh ấy lại thấy không giống. Dù sao thì lòng tốt của Tiểu Vãn cô ấy cũng đã gửi tới. Ngày mai quay về Anh, cô sẽ lập tức bận tối mắt tối mũi. Nói chưa được mấy câu thì Tần Tô Kỳ đã cúp máy.
Nhìn bạn mình bình thản đặt điện thoại xuống, Thương Minh Hàn vắt chân chữ ngũ, nở nụ cười đầy ẩn ý:
“Cây thiết mộc cuối cùng cũng chịu nở hoa rồi hả?”
Biết anh bao năm, chưa từng thấy bên cạnh bạn mình có bất kì người phụ nữ nào. Dù là mấy tiểu thư danh môn theo đuổi anh ấy cũng không ít thế nhưng anh ấy vẫn chỉ một câu “xin lỗi” mà từ chối tất cả. Thanh tâm quả dục tới mức bạn bè quanh anh đều tin ông trời công bằng: cho anh ấy nhiều thứ quá thì phải thu lại ở chỗ khác.
Nhưng hôm nay, hình như khác rồi. Anh có phần mừng vì mình đã ghé qua nên mới vô tình phát hiện ra bí mật này, tin lớn thế này mà bỏ lỡ thì tiếc chết.
Qua mấy phút, Tần Bác Lễ mới thong thả mở miệng:
“Cậu rảnh lắm à?”
Đôi mắt đen yên tĩnh mà áp lực toả ra nhè nhẹ. Khí thế đè tới khiến Thương Minh Hàn không dám hỏi thêm, chỉ mỉm cười sâu xa.
Tần Bác Lễ không phủ nhận, mà như thế đã là một câu trả lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
