Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 3: Dám Ve Vãn Tần Bác Lễ

Cài Đặt

Chương 3: Dám Ve Vãn Tần Bác Lễ

Cảm giác những người đàn ông ở trên cao sẽ khiến khí chất người đàn đó dù không biểu lộ gì vẫn khiến người ta thấy nghiêm cẩn và lạnh lùng, đủ để người khác chỉ dám nhìn từ xa. Anh rất cao, Cố Tĩnh Vãn phải ngẩng đầu mới chạm tới cặp mày mắt đen nhạt vô cảm ấy. Vừa chạm mắt anh, cô đã vội cụp mi:

“Tần tiên sinh.”

Không nhìn rõ biểu cảm của anh, nhưng Cố Tĩnh Vãn cảm thấy ánh nhìn sâu thẳm như đổ xuống đỉnh đầu mình. Giọng anh trầm và bình thản:

“Cô Cố.”

Tim Cố Tĩnh Vãn khựng lại một nhịp. Anh ấy lại biết họ của cô sao? Nghĩ kỹ lại thì hẳn là Tần Tô Kỳ đã giới thiệu cô với anh từ trước rồi.

Cô bình tĩnh cúi đầu, bước đến bên Tần Tô Kỳ, chăm chú làm phần việc trên tay. Lâu ngày không gặp anh trai, Tần Tô Kỳ nũng nịu:

“Tối nay anh ở Vịnh Nông Thuỷ đi, đừng về Bán Sơn nữa. Em đã nửa năm chưa gặp anh rồi.”

“Với lại tiệc trên du thuyền anh thật sự không đi ạ?”

Cô ấy nhìn anh trai với đôi mắt long lanh, người khác nhìn vào ắt sẽ mềm lòng. Chỉ có Tần Bác Lễ là thản nhiên từ chối:

“Anh không hứng. Không đi.”

Tần Tô Kỳ bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm:

“Cái đồ cổ hủ, cái này không thích, cái kia cũng không hứng, suốt ngày chỉ biết đến công việc. Không biết bao giờ mới chịu kết hôn nữa.”

… Cố Tĩnh Vãn làm như mình không tồn tại. Càng không muốn dính thì lại càng dính.

Tần Tô Kỳ phồng má hờn dỗi:

“Tiểu Vãn là khách quý của em. Anh không đi thì ở nhà bầu bạn với khách quý của em đi.”

Cố Tĩnh Vãn suýt nữa đã sặc nước bọt. Cô hốt hoảng hít sâu, còn chưa kịp mở miệng thì ánh mắt của Tần Bác Lễ đã rơi lên người cô. Mọi cử chỉ đều toát ra vẻ cao quý, giọng anh vẫn nhàn nhạt:

“Ừ.”

Đến Tần Tô Kỳ cũng thấy giật mình. Cô chưa từng thấy anh trai dễ nói chuyện như vậy. Anh ấy đối với ai cũng giữ chừng mực, kể cả với em gái; cô cũng dựa vào việc hôm nay là sinh nhật mình nên mới dám giở chút tính tình trẻ con với anh, nhưng ai ngờ anh lại sảng khoái đáp ứng như thế. Thành ra chính cô lại là người nghẹn lời. Tần Tô Kỳ ngẩn ngơ nhìn Cố Tĩnh Vãn đang hoảng hốt, “ồ” một tiếng:

“Vậy… em xuống trước đây, mọi người còn đang đợi em ở dưới đấy.”

Theo phản xạ, Cố Tĩnh Vãn định bước theo Tần Tô Kỳ.

“Cô Cố.”

Cô như bị ai trói chân, run run ngoảnh lại. Tần Bác Lễ khẽ cười, gật đầu với cô đầy phong độ nhưng lời nói lại khiến toàn thân cô rùng mình:

“Lúc nãy cô ở ngoài vườn dạy người ta về việc phải có lễ độ, chẳng phải rất mạnh miệng hay sao.”

Người đàn ông cụp mắt lười nhác, lần này đổi sang tiếng Quảng:

“Trước mặt tôi, sao trông cô lại ngoan ngoãn như một chú mèo thế.”

Anh biết cô nghe hiểu lời anh đang nói. “Chú mèo” trước mắt tròn mắt vài giây, bồn chồn nhưng không phủ nhận:

“Tôi chỉ thấy… tôi chỉ là chuyên viên trang điểm chứ không phải khách quý của cô Tần nếu để Tần tiên sinh phải bầu bạn thì trong lòng tôi thấy hơi lo.”

Hơn nữa, cô chợt nhận ra không biết từ lúc nào Giang Sơ đã bỏ mặc cô mà chạy mất! Thật là không có nghĩa khí chị em.

Giữa sự im ắng, Cố Tĩnh Vãn vẫn thấy mọi thứ có chút kỳ quặc. Sao tình huống lại tiến triển đến mức cô ngồi ăn tối cùng chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Thịnh Tấn thế này? Nếu ba cô biết, chắc tưởng tổ tiên đang phù hộ mất.

Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí rất yên lặng. Phép tắc trên bàn ăn của Tần Bác Lễ hẳn đã được luyện từ nhỏ; mỗi động tác đều tao nhã, quý phái. Cố Tĩnh Vãn càng thêm cẩn thận hơn, sợ mình phát ra tiếng động quấy rầy anh.

Nếu không phải giữa chừng có Phó Thư xông vào thì e là bữa tối này cô sẽ ăn trong trạng thái căng thẳng đến mắc nghẹn. Vì cô ta cũng còn trẻ chỉ mới hai mươi nên còn chưa biết cách che giấu cảm xúc một cách hoàn hảo. Vừa bước vào còn mỉm cười, đến khi nhìn thấy Cố Tĩnh Vãn là sắc mặt rớt cái “rụp”. Cô ta mím môi, gượng nở nụ cười, rón rén bước tới cạnh Tần Bác Lễ, giọng mang thêm chút vị làm nũng:

“Anh, sao anh không tới dự tiệc vậy?”

Từ chiều, Cố Tĩnh Vãn đã mơ hồ cảm thấy Phó Thư có ý với anh trai bạn thân. Vậy mà cô ta dám đi ve vãn Tần Bác Lễ, công nhận gan cũng to phết đấy. Cô ăn chừng bảy phần no, lặng lẽ nâng ly nhấp một ngụm. Rượu không quá gắt, phảng phất thêm một chút vị ngọt dịu, khiến cô lim dim thích thú, ngoài mặt thì im thin thít mà tai thì dựng thẳng lên để hóng chuyện.

Không hiểu có phải ảo giác của bản thân không, mà dường như cô thấy Tần Bác Lễ lạnh nhạt liếc mình một cái.

“Không có hứng.”

Chậc. Đáp lại người đẹp thật sự quá lạnh lùng rồi.

Hoá ra Tần Bác Lễ cũng không “ôn hoà tao nhã” như người ta vẫn tưởng. Dù phong độ, điềm đạm nhưng trong trực giác của Cố Tĩnh Vãn luôn có một cảm giác anh không phải người dễ trêu vào.

Ly rượu của cô đã cạn đáy, quản gia kịp thời rót thêm. Ngón trỏ Tần Bác Lễ gõ nhẹ lên mặt bàn, giọng tự mang ý lạnh và một chút nghiêm nghị:

“Uống ít thôi. Rượu này độ cồn rất cao.”

Cố Tĩnh Vãn ngoài miệng gật đầu, trong lòng lại chẳng mấy bận tâm, bèn ngửa cổ uống nốt phần còn lại. Lần này, quản gia không rót thêm nữa, trong nhà của nhà họ Tần thì dĩ nhiên phải nghe lời chủ nhân. Cô cụt hứng đặt ly rượu xuống, ngẩng lên lại chạm ngay ánh mắt ghen ghét của Phó Thư.

“…”

“Anh, em còn chưa ăn tối,” Phó Thư dò hỏi, “Em ngồi xuống ăn được không?”

Rồi. Có phải đến lúc cô nên nhường chỗ rồi đúng không? Cố Tĩnh Vãn nghiêng đầu, biết điều đứng dậy:

“Tôi ăn no rồi. Cảm ơn Tần tiên sinh . Tôi xin phép về phòng trước.”

Cô hơi cúi người, đẩy ghế về chỗ cũ. Trong lòng Phó Thư mừng rỡ cảm thấy cô cũng khá biết điều. Quan trọng là Tần Bác Lễ còn khẽ gật đầu, cô ta vội vàng ngồi xuống. Nhưng giây kế tiếp, người đàn ông ấy cũng đứng dậy. Từ trên cao nhìn xuống cô ta, ánh mắt nhàn nhạt mang theo một chút áp lực:

“Ăn xong thì đi.”

Dứt lời, anh rời phòng ăn cùng Cố Tĩnh Vãn, bỏ lại Phó Thư sững sờ ngồi đó. Vài giây sau, vành mắt cô ta không kiềm được đỏ ửng đầy uất ức.

Cố Tĩnh Vãn lại biến thành chú chim cút, lẽo đẽo theo sau Tần Bác Lễ. Tưởng đâu sắp được tự do, ai ngờ lại bị một bàn tay vô hình đẩy ngược trở vào. May mắn, con đường này có mấy đoạn cô từng đi qua, hẳn là hướng này sẽ đi về phía phòng cô. Cô xoa trán, thấy hơi choáng. Tần Bác Lễ nói đúng: rượu này có độ cồn cao thật.

Cố Tĩnh Vãn nhíu mày, cố gắng bám theo sau lưng anh, nghĩ chỉ cần về đến phòng là ổn. Nào ngờ lối đi như “ma dẫn lối”, đi mãi mà vẫn chưa tới. Cô vịn tường, chân bỗng mềm nhũn. Trong khoảnh khắc, mùi trầm hương gỗ mun ấm áp tràn đầy khứu giác. Tần Bác Lễ vòng tay đỡ lấy cô, sắc mặt vẫn thản nhiên như không.

Anh rủ mi mắt:

“Đã bảo độ cồn cao rồi, còn bướng với tôi à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc