Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 2: Cúi Đầu Xin Lỗi Tôi Một Cách Kính Cẩn

Cài Đặt

Chương 2: Cúi Đầu Xin Lỗi Tôi Một Cách Kính Cẩn

Ví như người phụ nữ mà cha cô nuôi bên ngoài trước kia là một minh tinh hạng nhỏ, nhờ mang thai con ông ta mà được lên ngôi chính thất mỗi lần nhà họ tổ chức yến tiệc đều ầm ĩ đến chẳng yên.

Lời vừa dứt, người mà cô vừa buông lời châm chọc bỗng xuất hiện ngay trước mặt, nụ cười nhẹ nhưng thấm tận đáy mắt.

Cố Tĩnh Vãn hơi nghiêng đầu, đôi môi đỏ khẽ mở:

“Cô Phó.”

Chỉ một câu thôi cũng khiến Phó Thư giật thót người, đồng tử thoáng co lại.

Cô ta thất thanh:

“Cô biết nói tiếng Quảng Đông à!”

“Một chút thôi.” Cố Tĩnh Vãn thờ ơ nhướn mày. “Tôi nghe thấy cô Phó nói, tay nghề của tôi không tệ.”

Ánh mắt cô nhàn nhạt nâng lên, dừng lại nơi gương mặt đang sững sờ của Phó Thư. Giọng nói mềm mại, chậm rãi:

“Cảm ơn lời khen và sự yêu thích của cô Phó. Nếu có cơ hội, cô có thể mời tôi thử tay nghề một lần.”

“…” Sắc mặt Phó Thư chợt tối sầm.

Thì ra Cố Tĩnh Vãn nghe hiểu hết, chỉ là cô cố tình giả vờ không hiểu, để nhìn cô ta cười nhạo mình sao!

Cảm giác tự tôn bị xé rách, cộng thêm nỗi nhục khi biết lời mình nói đều bị nghe thấy khiến Phó Thư nóng bừng cả đầu, gương mặt phủ đầy sự châm chọc:

“Cô là cái gì chứ? Một chuyên viên trang điểm hạng hai mà cũng xứng để tôi mời sao? Người có đẳng cấp, thân phận khác nhau, đừng tưởng cô có chút tiếng tăm là có thể ngẩng đầu. Tôi đã nể mặt cô lắm rồi đấy.”

“Ồ.” Cố Tĩnh Vãn hờ hững đáp, ánh mắt vẫn bình thản.

“Ý của cô Phó là cô Tần mời một chuyên viên hạng hai như tôi, vậy chẳng phải cô đang gián tiếp chê bai cô Tần sao?”

Đôi mi dài cụp xuống, giọng cô nói khe khẽ như đang thở dài:

“Lời của cô tôi sẽ chuyển lại cho cô Tần nghe. May mà tôi có ghi âm, có lẽ để cô Tần tìm một chuyên viên ‘xuất sắc’ hơn cho buổi tiệc thứ hai thì sẽ hợp lý hơn.”

Sắc mặt Phó Thư biến đổi ngay tức khắc. Mồ hôi lạnh túa ra trong lòng bàn tay, cô ta cất tiếng quát khẽ:

“Đứng lại!”

“Mười vạn?” Đôi môi Cố Tĩnh Vãn khẽ cong lên, giọng nói mang ý cười lạnh:

“E rằng còn chưa mua nổi đôi khuyên tai cô đang đeo đâu.”

Cô ngước cằm, ánh nhìn lạnh nhạt, giọng trở nên sắc bén:

“Nghe tôi nói thế này đi, hoặc là cô trả tôi một trăm triệu đô Hồng Kông để bịt miệng hoặc là cúi đầu, kính cẩn xin lỗi tôi.”

Cô nhoẻn miệng cười:

“Cô Phó, tự mình chọn đi.”

Hai mắt Phó Thư đỏ lên. Suốt hai mươi năm sống trong nhung lụa, đây là lần đầu tiên cô ta tức đến run rẩy toàn thân. Ngón tay siết chặt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, cơn đau len lỏi qua da thịt.

Một trăm triệu, cho dù nhà họ Phó có giàu đến đâu cũng chẳng thể ném ra con số ấy dễ dàng. Cô ta hiểu rõ, Cố Tĩnh Vãn chẳng cần tiền, cô chỉ muốn ép mình phải hạ đầu.

Giọng Cố Tĩnh Vãn vẫn nhàn nhạt vang lên:

“Cô Phó, tôi không phải là người có tính kiên nhẫn. Cô cũng chẳng muốn tôi gửi đoạn ghi âm cho cô Tần nghe đâu, đúng chứ?”

Giọng cô nhẹ như gió nhưng lại nặng tựa núi đè trên ngực Phó Thư khiến cô ta nghẹn thở. Rất lâu sau, mới nghiến răng nặn ra ba chữ:

“Xin lỗi.”

Khóe môi Cố Tĩnh Vãn khẽ nhếch:

“Cô Phó không hiểu thế nào gọi là ‘kính cẩn xin lỗi’ à?”

Phó Thư hít sâu, ngực phập phồng dữ dội. Cô ta cắn chặt răng, má nóng rát, cuối cùng cúi đầu, giọng run run:

“Xin lỗi cô Cố, mong cô bỏ qua cho tôi.”

Không nghe thấy tiếng đáp lại.

Nhưng cô ta cảm nhận rõ rệt ánh mắt thản nhiên và hờ hững kia lại khiến người ta thấy nghẹt thở.

“Cứ tưởng cô Phó nhà giàu sang thế nào,” Cố Tĩnh Vãn lạnh nhạt nói, “hóa ra cũng chỉ đến thế thôi.”

Cô quay lưng, giọng bình thản như gió thoảng:

“Đoạn ghi âm, tôi sẽ xóa.”

Nói rồi, Cố Tĩnh Vãn thong thả băng qua vườn hoa, khẽ cười nhạt.

Cô không biết, giữa những bụi cây rậm ấy, có một đôi mắt sâu thẳm đang dõi theo mình.

“Người lạ mặt.” Chu Hoài thấp giọng nói, “Thưa ngài, cần tôi đi điều tra không?”

Giọng nam trầm, lạnh nhạt vang lên. Tần Bác Lễ khẽ mím môi, đôi mắt đen sâu như mực khẽ nheo lại:

“Không cần.”

“Đấy là cô út nhà họ Cố ở Thâm Quyến.”

“Tôi từng gặp rồi.”

Biệt thự như một mê cung. Cố Tĩnh Vãn phải nhờ người hầu dẫn đường mới trở về được phòng.

Giang Sơ đang nằm trên sofa, thấy cô liền phấn khích ngồi bật dậy:

“Không ngờ đời này em lại được ở Vịnh Nông Thủy đó nha!”

Khu nhà giàu nổi tiếng, nghe nói muốn mua nhà ở đây còn phải được tất cả cư dân trong khu chấp thuận.

Căn biệt thự này lại nằm ở vị trí cao nhất, cảnh sắc và môi trường đều vô cùng tuyệt vời.

Tần Tô Kỳ sắp xếp cho hai người ở một căn phòng cực đẹp, một căn suite rộng có hai phòng ngủ, ở giữa là phòng khách lớn, bên ngoài còn có ban công rộng nhìn thẳng ra bến du thuyền, nơi vô số chiếc du thuyền đã neo sẵn chờ tới giờ mở tiệc.

Điện thoại cô đã liên tục reo từ nãy. Cố Tĩnh Vãn ngồi xuống ghế ngoài ban công, nhấn nút nhận, đôi mắt hờ hững nhìn xuống.

“Nếu tôi không bắt máy thì anh định gọi mãi đến khi tôi nghe mới thôi à?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười trầm. Có lẽ Lương Hựu Cảnh đang trên phim trường, giọng nói lẫn trong ồn ào:

“Vậy tại sao ngay từ đầu em không chịu bắt máy?”

Giang Sơ đưa ly nước cho cô. Cố Tĩnh Vãn nhận lấy, khẽ cảm ơn, rồi đáp:

“Vì tôi gọi cho anh thì anh cũng đâu phải lần nào anh cũng bắt máy.”

“Ồ.” Lương Hựu Cảnh mỉm cười, giọng như trêu ghẹo:

“Vậy ra là em đang trả đũa anh.”

“Trả đũa thì hơi quá.” Cô cong môi, giọng khẽ khàng, “Chỉ là muốn hỏi, chiều nay tôi gọi sao anh không nghe thôi.”

Âm thanh phía bên kia dần tĩnh lại. Giọng nam trầm ấm, rõ ràng:

“Không phải cố tình không nghe máy của em, mà anh vừa mới xong cảnh quay.”

Cố Tĩnh Vãn cuốn lọn tóc trên ngón tay, giọng nhẹ:

“Còn tôi thì vừa xong công việc.”

Gió biển lùa qua, lá cây xào xạc.

Lương Hựu Cảnh khẽ cười:

“Em đúng là không bao giờ chịu thua.”

Sau đó, giọng anh trở nên dịu dàng như nước:

“Bao em giờ về? Anh mời em đi ăn tối nhé! Cô giáo Cố.”

Cuộc gọi kết thúc chóng vánh. Anh bị trợ lý gọi đi, còn Cố Tĩnh Vãn quay lại, chạm phải ánh mắt tò mò sáng rực của Giang Sơ.

“…”

Cô thản nhiên uống cạn nước, đứng dậy bước vào phòng, nói trước khi cô bé kịp hỏi:

“Chưa có gì đâu.”

“Rồi cũng sớm thôi mà.” Giang Sơ cười khúc khích. “Anh Lương chắc vui lắm.”

Cố Tĩnh Vãn cụp mắt, không đáp.

Cô có những băn khoăn của riêng mình.

Nửa tiếng sau, người hầu đến mời nói tiệc du thuyền sắp bắt đầu.

Cố Tĩnh Vãn đi sau cùng, vừa đi vừa xem lại lịch công việc. Về đến nơi là chuỗi lịch dày đặc: hàng loạt buổi trang điểm, dạy makeup cho fan, rồi đến mùa trung thu nên các đài truyền hình đều đã đặt lịch từ trước.

Cô chưa thể sắp xếp một kì nghỉ ngơi dài hai tháng được, có lẽ phải dời kỳ nghỉ sang tháng mười.

Vừa nghĩ, cô vừa cất điện thoại đẩy cửa bước vào phòng trang điểm của Tần Tô Kỳ nhưng bên trong đã có người.

Người đàn ông mặc bộ vest đen được cắt may hoàn hảo, vai rộng, eo thon, dáng người cao ráo và vững chãi. Nghe tiếng động, anh ta khẽ nghiêng đầu.

Đôi mắt sâu thẳm như mực khóa chặt lấy cô, đầy lạnh nhạt và điềm tĩnh, mang khí chất khiến người ta chỉ có thể ngước nhìn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc