Cố Tĩnh Vãn đã chẳng còn tâm trí nghe anh nói. Mặt cô tái nhợt vì sợ, hốc mắt đỏ hoe đến tội nghiệp.
Đúng lúc ấy, Tần Bác Lễ đưa tay tháo dây an toàn của cô. Cô sợ đến mức liên tục lắc đầu, gọi “Tần tiên sinh” bằng giọng nghẹn ngào như sắp khóc.
Sắc mặt anh thản nhiên, hoàn toàn phớt lờ tiếng nức nở. Anh ôm cô vào ngực, cưỡng ép dắt cô tới sát mép khoang.
Dưới chân là toàn bộ cảng Victoria. Người đi lại trên đất nhìn như lũ kiến. Cúi đầu nhìn xuống, trong trạng thái căng thẳng cực độ, cô choáng váng như cả thế giới đang chao nghiêng.
Nước mắt rơi thành giọt lớn, bị gió cuốn đi. Trong tai nghe, chỉ còn tiếng cô thút thít.
“Em sợ à?”
Giọng đàn ông trầm và tĩnh. Anh cúi mắt, hờ hững nhìn cô gái trong lòng, còn bình thản đưa tay lau nước mắt. Giọng nhạt như không có chuyện gì xảy ra. Đc
“Sợ thì ôm chặt anh.”
Cố Tĩnh Vãn nhắm nghiền mắt, siết chặt vòng eo rắn gọn của Tần Bác Lễ, tự mình rúc sâu vào lòng anh. Cô nghẹn ngào, nói chẳng nên câu.
Sau lưng là vực sâu. Trượt chân một bước là mất mạng. Cô cảm thấy bàn tay đang siết eo mình dần thả lỏng. Trong cơn bất an tột cùng, cô càng ôm chặt hơn, như muốn hòa vào máu thịt anh.
Tần Bác Lễ vuốt đầu cô, giọng mang ý vui:
“Giờ thì nói xem, nửa tiếng ngồi trong tiệm tráng miệng, em đã nghĩ gì.”
Ngữ khí anh không hề dồn ép, như chỉ hỏi chuyện thường.
“Bảo bối à! Anh muốn nghe lời thật lòng từ em.”
Cố Tĩnh Vãn đã chẳng còn sức để suy nghĩ. Cô dúi mặt vào ngực anh, nấc nghẹn, uất ức tràn đầy lồng ngực:
“Em muốn về Bán Sơn muộn một chút. Muốn kéo dài thời gian.”
Tần Bác Lễ rướn cổ, cười khẽ bên tai cô:
“Không nghĩ đến chuyện bỏ trốn à?”
“Không.” Cả người cô lạnh buốt. “Có ký hợp đồng rồi nên em không chạy.”
Sức hút khủng khiếp ngoài khoang bỗng biến mất. Mọi thứ trở lại bình thường. Cửa khoang đóng sập. Từ mép vực sâu, họ quay về lại nhân gian.
Cố Tĩnh Vãn mềm oặt, được Tần Bác Lễ bế về ghế. Cô im lặng rơi nước mắt, kinh hãi vẫn chưa chấm dứt, vẫn bấu chặt lấy áo anh không chịu buông.
Dáng vẻ bám dính khiến ánh mắt anh dịu xuống đôi phần. Anh vòng tay ôm eo, ấn cô tựa vào ngực mình, nửa ép nửa dỗ:
“Tối nay ngủ với anh.”
Cô ngửa mặt, ngơ ngác không thể tin nổi điều mình vừa nghe thấy. Có lẽ bị dọa đến sững người, cô cũng không dám cãi.
Đôi mắt đỏ ửng, gương mặt trắng bệch. Lệ trong suốt trượt từ khóe mắt qua má và cằm, lướt qua xương quai xanh lạnh trắng, cuối cùng rơi vào lớp áo sâu thẳm.
Đồng tử Tần Bác Lễ sẫm lại. Anh cụp mi:
“Ngoan đi. Anh không động vào em đâu.”
Trực thăng hạ cánh. Anh bế Cố Tĩnh Vãn xuống, ngồi xe về Bán Sơn.
Như thể vừa rồi chỉ là giấc mộng. Nhưng ký ức vẫn được khắc vào xương: Tần Bác Lễ là kẻ điên, tuyệt đối không thể chọc anh ta giận.
Lời khuyên của Chu Hoài lại vang lên trong đầu cô, rõ ràng đến rợn người.
Cơn giận của Tần Bác Lễ - đúng là không phải ai cũng chịu nổi.
Cô vẫn chưa hoàn hồn, ngơ ngác tựa đầu lên vai anh. Không nói một lời, để anh bế vào phòng khách.
Quản gia Tôn giữ nét mặt như thường, mắt cụp xuống, không dám nhìn. Chỉ nghe theo lệnh của chủ nhân:
“Chuyển quần áo của cô ấy lên tầng ba, vào phòng tôi.”
Người làm làm việc rất nhanh. Trong lúc hai người dùng bữa tối ở phòng ăn, toàn bộ quần áo và đồ đạc của Cố Tĩnh Vãn đã được thu xếp xong, chuyển hết lên tầng ba.
Cô bị ép ăn mấy muỗng cháo. Sau đó không nuốt nổi nữa. Về lại tầng hai, nhìn căn phòng trống không, nước mắt lại rơi. Cô mím môi, khép cửa, hít mũi, ngồi xuống ghế sô-pha. Mãi đến khi ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
“Cố tiểu thư,” người làm hạ giọng, “Tần tiên sinh gọi cô. Cô nên đi nghỉ ngơi rồi.”
Cô như cái máy, đi theo người làm lên tầng ba.
Lần đầu tiên cô bước vào khu nghỉ riêng của Tần Bác Lễ.
Nơi có tầm nhìn đẹp nhất và không gian rộng nhất của toàn bộ Bán Sơn. Thiết kế đen - xám nhẹ nhàng và vẫn xa xỉ như dưới lầu. Hương trầm gỗ mun thoang thoảng trong không khí. Trước mắt là một bức tường kính trọn vẹn ôm trọn đêm Hồng Kông, tựa núi nhìn biển. Đây là chốn riêng tư nhất của Tần Bác Lễ, ngoại trừ người làm thì người ngoài không được phép đặt chân vào.
Có tiếng động khẽ nơi xa.
Cố Tĩnh Vãn mơ hồ ngước mắt nhìn theo hướng âm thanh. Tần Bác Lễ vừa tắm xong, mặc áo ngủ lụa đen, thờ ơ lau tóc rồi từ tốn đi về phía cô.
Dáng vẻ thư thái nhất: tóc ướt phủ trán, khí chất yên tĩnh mà lười nhác. Gần một mét chín, vai rộng eo thon, tỷ lệ hoàn hảo. Cái bóng cao dài phủ trùm cả người cô, toát ra áp lực vô hình.
Tim cô đập nhanh. Cô lùi lại. Dây thần kinh như bị luồng điện chích, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
“Phòng thay đồ bên trái. Vào trong đấy tắm đi.” Hơi nước làm giọng anh ấm hơn, hơi trầm mà mềm. Ánh mắt dừng nhẹ trên người cô, sâu như đáy nước:
“Nhiều nhất là nửa tiếng. Không thấy em thì anh sẽ vào.”
Vốn dĩ anh không muốn gấp gáp như vậy, muốn cho cô thêm thời gian để thích nghi với mình.
Nhưng nếu không ép thì cô luôn có cách chạy xa hơn.
Anh tiến tới, nhấc cằm cô lên, khẽ chạm môi cô một cái, tự nhiên như đây là một thói quen. Giọng hơi khàn:
“Ngoan.”
Anh còn chưa muốn cưỡng ép cô đến tận cùng.
Chưa muốn để cô thấy mặt tệ hại hơn của mình.
Tiếng nước trong phòng tắm rì rào. Tần Bác Lễ tựa cạnh giường. Gân xanh ở thái dương giật nhẹ. Những ngón tay thon rơi trên trang sách mà hiếm hoi không đọc vào.
Anh dửng dưng mở điện thoại. Từ lúc rời Hồng Kông, Tần Tô Kỳ nhắn tin liên tục. Có lẽ biết anh lười đọc nên cô đã gọi thẳng đến.
Biết tính anh, nói một phút là một phút, không thừa không thiếu một giây, Tần Tô Kỳ nói vội như chạy:
“Chị Tiểu Vãn đâu rồi ạ? Em gọi mà chị ấy không nhấc máy.”
Gọi cho quản gia Tôn thì ông ấy nói rất quanh co. Cảm giác bất an ám ảnh mãi khiến cô không yên lòng, đành đánh liều gọi cho anh trai.
Tần Bác Lễ liếc về phía phòng tắm:
“Cô ấy đang tắm.”
Bên kia bỗng im bặt. Như thể bị gõ vào đầu. Tần Tô Kỳ nghẹn một cái, sau đó hét lên một tiếng đầy kinh hãi:
“Anh làm sao biết Chị Tiểu Vãn đang tắm? Đến quản gia Tôn còn nói rất mơ hồ…”
Vốn chỉ là phỏng đoán. Bị chính anh xác nhận, nỗi khiếp đảm khiến đầu óc cô rối bời:
“Anh… anh…”
Tiếng nước dừng đột ngột.
Tần Bác Lễ nhíu mày, chẳng buồn nghe cô ấy nói thêm mấy lời lảm nhảm:
“Hết chuyện chưa?”
Điện thoại ngắt.
Phòng tắm đượm hơi ấm. Cố Tĩnh Vãn đứng trước gương sấy tóc.
Khuôn mặt bị hơi nước hong hồng, mềm đến mức như chỉ khẽ bấu là ứa nước. Cô sờ mái tóc, gần khô. Đứng sau cửa do dự hồi lâu, cắn môi, đưa tay mở. Ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt đen trầm của Tần Bác Lễ.
Anh nheo mắt:
“Qua đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


