Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 29: Không Sợ, Chẳng Phải Anh Ở Đây Sao

Cài Đặt

Chương 29: Không Sợ, Chẳng Phải Anh Ở Đây Sao

Mi mắt Cố Tĩnh Vãn khẽ run. Dưới ánh nhìn của Tần Bác Lễ, cơn ngột ngạt trong lồng ngực lan khắp tứ chi. Cô nắm chặt vạt áo, nhịp tim hỗn loạn.

Cô giống hệt con mồi sắp vào miệng sói, không còn đường nào khác để chọn.

Tần Bác Lễ hiếm khi kiên nhẫn như vậy. Anh yên lặng đợi, ngón tay trỏ khẽ gõ lên trang sách. Cách cô không xa, dáng điệu thong dong, biết rõ cô đã hết đường lui nên chậm rãi ngắm cô gái nhỏ trước ngưỡng bức bách. Khóe môi anh cười nhạt, như đang nhìn một con cừu chờ làm thịt.

Còn có thể làm gì?

Đã rơi vào lòng bàn tay anh.

Cố Tĩnh Vãn bước từng bước chậm chạp đến mép giường rộng. Cô cố gắng kìm nén sự run rẩy. Bị dồn đến cực hạn, đôi mắt ánh lên sắc đỏ mỏng.

Uất ức và tủi hờn, cô khom người vén góc chăn, rũ mi, nhanh tay chui vào trong.

Cô cuộn người lại một cục, nằm nghiêng, cố giữ khoảng cách với người đàn ông. Hương trầm lạnh trên người anh bao phủ, áp chế và len lỏi như tràn vào mọi ngóc ngách cơ thể khiến cô thấy bất an tột độ.

Tim như muốn nhảy lên cổ họng.

Tần Bác Lễ không nhúc nhích, nhìn đỉnh đầu cô. Anh cố tình để cô tự chủ động lại gần.

Giọng lạnh:

“Vào trong lòng anh.”

Vai cô gái rõ ràng thoáng giật. Như chim sợ cung. Hốc mắt càng thêm đỏ. Cắn môi, cứng đờ mấy nhịp mới chậm chạp xoay người, nhích từng chút một về phía anh.

Tần Bác Lễ đưa tay, lặng lẽ nhìn cô rón rén chui vào lòng mình. Ánh mắt dần mềm lại.

Đầu ngón tay cô vô tình chạm vào lồng ngực anh. Nhiệt độ nóng bỏng xuyên qua lớp lụa khiến ngón tay cô co lại, vội vàng rụt về.

Nhưng khoảng cách ấy vẫn chưa đủ. Anh vòng tay ôm vai cô, siết dần, ép cô tựa vào ngực. Nhiệt độ cơ thể như mang lửa, làm cô rụt người nhưng không dám giãy. Cô dính sát vào anh như con thú nhỏ thích bám người, nằm sấp lên ngực anh nên cô không thấy được vẻ mặt anh ngay lúc này.

Eo cô mềm đến mức khiến người ta muốn nghiện.

Bàn tay Tần Bác Lễ đặt lên vòng eo mảnh, vuốt khẽ, cảm được từng nhịp run nhẹ trong lòng mình. Trong mũi quẩn hương nhàn nhạt là mùi hương của cô, có lẽ vì “mỹ nhân trong ngực” nên mắt anh nhìn vào trang sách mà chẳng thể đọc được chữ nào. Anh tiện tay đặt sách lên táp đầu giường, cúi xuống nâng cằm cô lên.

“Ngoan thế cơ à, bị chuyện trên trực thăng dọa sợ rồi?”

Tê dại ngọt ngào nhói lên từ đốt sống lưng, Cố Tĩnh Vãn ngẩng cằm, mím môi. Ánh hồng dần phủ khắp gò má, đôi mắt càng thêm trong veo như vừa được rửa bằng nước.

Cô không nói. Gối đầu trên cánh tay anh, dáng dấp đáng thương đầy yếu ớt.

Vì động tác ấy mà cổ áo cô hơi hé, lộ ra xương quai xanh mảnh mai và trắng như tuyết. Hầu kết Tần Bác Lễ khẽ trượt một cái đầy kiềm chế. Anh dứt khoát nhấc cô nằm hẳn lên người mình, để thân thể mềm mịn kia nằm gọn trên ngực. Bàn tay kiên nhẫn vỗ lưng an ủi.

“Nếu như em ngoan thì anh như vậy nữa.”

Anh hạ giọng, dịu lại:

“Được rồi! Đừng sợ. Chẳng phải có anh ở đây sao.”

Rõ ràng vì có anh ở đây nên mới nguy hiểm.

Cố Tĩnh Vãn khẽ hít hít mũi. Đầu cô được bàn tay đàn ông vỗ về từng nhịp, trấn an như đang dỗ dành đứa trẻ. Cô giãy nhẹ, mơ hồ cảm thấy tư thế này rất không an toàn, hạ mi che đi sự sợ hãi, cô nhỏ giọng nói:

“Em muốn ngủ.”

Ngón tay anh biếng nhác luồn vào tóc cô:

“Bảo bối! Cưng hôn anh một cái để chúc ngủ ngon đi.”

Mỗi chữ rơi xuống đều làm dây thần kinh cô rung lên bần bật.

Anh không nhúc nhích, đợi người trong lòng chủ động. Cánh tay ôm eo cô vẫn đang giữ chặt, ánh mắt đen phủ xuống nhìn cô không rời nửa tấc - sâu và đen sẫm như đáy biển.

Cố Tĩnh Vãn từ bỏ ý định chống cự. Bàn tay nhỏ đặt lên ngực anh, hơi nhón cằm, đặt một nụ hôn lên má anh.

Nhẹ như lông chim, thoáng qua là rời đi ngay.

Sắc mắt Tần Bác Lễ trầm hẳn. Anh mạnh mẽ kéo cô lên, giữ gáy, ngậm lấy đôi môi mềm.

Nụ hôn ập xuống như sóng cuộn. Anh kiên nhẫn mút lấy vị ngọt nơi đôi môi của cô, hôn dồn dập, nghiền nát tước đoạt hết thở của cô.

Giam chặt. Lật nghiêng, xoay trở, hôn sâu.

Hơi thở như bão dữ, tràn ngập, quấn riết lấy cô không rời. Mặc cô ừm ứ, anh vẫn giữ khoảng cách nguy hiểm và thân mật đến cực hạn, trói chặt cô hoàn toàn.

Cố Tĩnh Vãn sắp không thở nổi.

Nước trong mắt vỡ thành những tia vụn mềm yếu. Cô vội đẩy ngực anh. Đúng lúc ấy, toàn thân cô bỗng cứng lại. Con ngươi mở lớn, óc ù lên một tiếng.

Cô cảm nhận được nguy cơ, một thứ thô bạo, căng chặt, đang tích tụ.

Cảm giác tồn tại kia rõ đến mức, ngay sát bên đùi, nhiệt nóng như lửa khiến mọi dây thần kinh đều căng thẳng.

Môi cô được thả ra. Tần Bác Lễ khẽ cười. Giọng khàn, trầm, áp vào vành tai mang theo từ tính khiến tim run lên:

“Sao không giãy nữa?”

Cô không dám động. Cơn rát trên môi khiến cô tỉnh táo thêm, càng thêm cuống:

“Em muốn đi ngủ.”

Lần này, Tần Bác Lễ dễ dàng buông tha cho cô. Nhưng vẫn quàng tay giữ cô trong ngực, ấn đầu cô vào lồng ngực mình.

Khí vị mơ hồ trong không khí vẫn chưa tan hết. Thứ đang tì lên chân cô khiến cô không sao chợp mắt.

Nóng đến mức Cố Tĩnh Vãn phải cắn môi chịu đựng rất lâu. Chờ đến khi đoán anh chắc đã ngủ, cô mới rón ra rón rén lùi người, tính thoát khỏi vòng tay anh.

Eo bị ấn mạnh.

Qua lớp vải, cô va phải, nặng nề.

Cô bật kêu khẽ, đầu óc trống rỗng một thoáng.

Tần Bác Lễ nhắm mắt, hơi thở dồn. Vì kiềm chế mà gân cổ nổi từng sợi. Giọng khàn đến mang vẻ dữ:

“Không ngủ?”

“Vậy thì chúng ta làm chuyện khác nhé?”

Cố Tĩnh Vãn vừa sợ vừa tủi. Cô hít mũi, ngoan ngoãn dụi mặt vào ngực anh, dỗ dành:

“Ngủ.”

Hôm nay không có Chu Hoài.

Quản gia Tôn đứng cạnh bàn ăn, cười dịu dàng nhìn cô:

“Tần tiên sinh đã điều một nữ tài xế tới cho cô. Cô muốn ra ngoài không, tôi sẽ đi sắp xếp.”

“…”

Tinh thần Cố Tĩnh Vãn không tốt. Cô lắc đầu, tạm thời không muốn ra ngoài.

Dù đã chuyển lên tầng ba ở cùng Tần Bác Lễ, dùng bữa xong cô vẫn quay về căn phòng cũ nơi tầng hai của mình.

Tính ra còn bốn ngày nữa là cô có thể rời khỏi Hồng Kông.

Cô nóng lòng muốn chạy khỏi đây.

Nhưng tháng sau thì sao?

Cô thở dài thật dài, cầm điện thoại mở Weibo.

Bảng tìm kiếm nóng chi chít tên minh tinh. Ở giữa, hai cái tên quen thuộc lọt vào mắt cô:

#Lạc Ninh sắp vào đoàn “Bạch Nghi Truyền”, có thể sẽ hợp tác với Lương Hữu Cảnh#

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc