Cố Tĩnh Vãn gượng cười:
“Chúng tôi chỉ đang nói đùa với nhau thôi mà, anh hiểu chứ? Anh chắc sẽ không nói bừa đâu… phải không?”
Chu Hoài gật đầu:
“Đương nhiên. Tôi chưa từng nói bậy.”
Hơi thở cô còn chưa kịp thả lỏng thì nghe anh nói tiếp:
“Tôi chỉ báo lại sự thật cho ngài.”
“…”
Nụ cười trên môi Cố Tĩnh Vãn tắt dần, một lúc lâu cũng không thể thốt nên lời.
Nghĩ kỹ lại, có lẽ là cô nghĩ về Tần Bác Lễ quá đáng sợ. Chắc anh ấy sẽ không để bụng mấy câu bông đùa như vậy đâu, đúng không?
Huống hồ, anh ấy còn biết Triệu Kim Kỳ.
Hôm anh đến nhà họ Triệu, ắt hẳn đã điều tra sạch sẽ cả hai nhà Triệu-Cố. Quan hệ giữa cô và Triệu Kim Kỳ chắc anh cũng nắm rõ.
Chu Hoài liếc gương chiếu hậu:
“Chuyện đó tôi không nói sai. Những ngày cô không ở Hồng Kông, Tần tiên sinh thường ở nước ngoài.”
Thực tế, số ngày Tần Bác Lễ ở Hồng Kông mỗi tháng không cố định. Đôi khi mấy tháng liền không về cũng có.
Không gì cản trở được công việc của anh.
Chỉ là… bây giờ xuất hiện ngoại lệ.
Chu Hoài xem giờ:
“Tôi đưa cô đến gặp ngài Tần.”
Sắc mặt Cố Tĩnh Vãn đổi hẳn. Cô lắc đầu lia lịa:
“Còn lâu mới đến giờ tan làm mà, đúng không? Mình ghé tiệm tráng miệng gần đây được không?”
Nhận ra giọng mình quá vội, cô hạ thấp xuống, mềm lại:
“Tôi muốn ăn chè. Còn muốn ăn thêm kem nữa.”
Dù không đói, cô cũng không muốn gặp Tần Bác Lễ quá sớm.
Hình ảnh tối qua anh ấn sau gáy cô, nụ hôn tràn ngập xâm lấn vẫn còn quẩn quanh trong đầu. Anh hôn quá mạnh. Môi cô tới giờ vẫn còn thấy rát nhè nhẹ.
Thành ra cô phản xạ mà né tránh.
Chu Hoài hiểu rõ ý đồ, không vạch trần. Anh lái xe đưa cô đến tiệm tráng miệng gần nhất và đứng chờ ngoài cửa.
Cố Tĩnh Vãn cố sức kéo dài thời gian.
Một bát chè ăn đến nửa giờ. Trời ngoài dần sẫm. Suốt lúc đó Chu Hoài vẫn không vào giục. Cô vừa ăn kem vừa xem đồng hồ.
Sáu giờ mười, Tần Bác Lễ vẫn không gọi hỏi.
Cô mừng rỡ đứng dậy, định nhờ Chu Hoài đưa mình đi nơi khác, trễ thêm chút nào hay chút ấy. Ai ngờ vừa bước ra cửa tiệm, đã thấy không xa có một hàng xe đỗ ngay ngắn. Chung quanh vắng người. Đèn đường hắt xuống mảng sáng lạnh. Nước sơn đen trên thân xe phản quang lưỡi sáng sắc như dao.
Chu Hoài làm động tác “mời”:
“Tần tiên sinh đang đợi cô.”
Ánh mắt anh thoáng chút cảm thông, như muốn nói: dám để Tần tiên sinh chờ, gan to thật.
Bàn tay Cố Tĩnh Vãn siết chặt. Tim đập thình thịch. Cô biết đã hết đường lui, đành cúi đầu theo sau Chu Hoài ngồi lên xe.
Không khí trong xe lạnh buốt. Cô len lén nhìn sang. Tần Bác Lễ không nhìn cô lấy một lần, tai đeo tai nghe Bluetooth, mắt rũ qua hồ sơ trên tay. Ánh đèn ngoài hắt vào, nửa mặt anh chìm trong bóng, đường xương hàm căng nét, ngũ quan lạnh lùng. Mọi động tác đều toát ra khí chất cao quý vốn có.
Sắc diện anh rất trầm.
Cô co người ở góc ghế. Cảnh vật ngoài cửa kính chậm rãi trôi. Vô tình, cô thấy hai ba vệ sĩ đi từ phía sau tiệm tráng miệng ra.
Đó là cửa sau.
Tần Bác Lễ đã cho người đến đó canh.
Mồ hôi lạnh bỗng túa sau lưng cô.
Chỉ cần cô có ý chạy, chắc chắn sẽ bị bắt ngay.
Chu Hoài đứng chờ mãi mà không vào gọi, chẳng lẽ Tần Bác Lễ cố ý muốn xem cô có định bỏ trốn không?
Tầm mắt cô lại chạm vào chiếc iPad bên cạnh anh. Khung hình quen quen. Cô nheo mắt nhìn kỹ, lập tức dựng tóc gáy.
Đó là màn hình camera trong tiệm tráng miệng.
Khoảng thời gian cô ngồi trong đó, anh vẫn luôn nhìn chằm chằm từng cử động của cô, ngắm cả mỗi nét mặt, mỗi nụ cười.
Cổ họng cô khô khốc. Cô cắn chặt môi. Dây thần kinh toàn thân căng như dây đàn. Cơn ngột ngạt quẩn trong lồng ngực, dâng đến cổ, thành một nỗi sợ khó gọi tên.
Đột nhiên, người đàn ông ném tập hồ sơ lên bảng điều khiển.
“Bộp!” một tiếng khô giòn khiến cô giật thót.
Giọng anh lạnh băng:
“Tôi không nhượng bộ. Báo bên đó, đã không có thành ý thì hủy hợp tác.”
Anh tháo tai nghe. Cái nhìn đen sâu, sắc lạnh quét đến, dừng trên người Cố Tĩnh Vãn.
Ánh mắt thản nhiên, như thẩm xét. Khóe môi nhếch lên một nụ cười hờ hững, không chạm mắt, nên càng sắc:
“Ngồi lại đây. Chẳng nhẽ anh có thể ăn thịt em à?”
Đôi mắt cô gái đã đỏ hoe. Rõ ràng anh chưa hề quát cô. Vậy mà cô vẫn ngồi co ro trong góc, trông tội nghiệp, mấp máy môi, giọng nhỏ xíu giống như đang tố khổ:
“Anh hung dữ quá.”
Cô còn chưa bị hỏi tội chuyện cố tình câu giờ, mà đã quay sang trách ngược lại anh.
Tần Bác Lễ tức cười:
“Anh đã hung dữ với em rồi sao?”
Cố Tĩnh Vãn mím môi, không trả lời, cũng không chịu lại gần. Cô chẳng đoán nổi bước tiếp theo của anh là gì, vô thức tin rằng tránh xa anh mới là phương án an toàn nhất ngay lúc này.
Nhưng anh vốn rất ít kiên nhẫn. Anh với tay kéo cô vào lòng, đặt cô ngồi lên đùi mình, cánh tay rắn chắc siết chặt eo, giam cô trong khuôn ngực, không cho động đậy.
“Hôm nay em đi chơi có vui không?”
Cố Tĩnh Vãn dò không ra tâm trạng anh. Cô im lặng hai giây rồi mới trả lời:
“Vui.”
“Anh nghe Chu Hoài nói là em muốn ngồi trực thăng hả?”
Đúng là chuyện gì cũng truyền đến tai Tần Bác Lễ.
Có lẽ đưa cô đi chơi chỉ là cái cớ, nhiệm vụ thật sự của anh ta là đi theo để giám sát.
Cô mím môi, không đáp, gương mặt xị xuống. Cô liếc người lái xe phía trước là Chu Hoài, trông như hai người khá thân thuộc.
Tần Bác Lễ thản nhiên bấm nâng tấm vách ngăn. Bàn tay đang giữ eo cô bỗng siết chặt, làm cô nhói đau.
“Không muốn chơi,” Cố Tĩnh Vãn hít mạnh, “em muốn về nhà nghỉ ngơi.”
Anh kẹp cằm cô, bắt cô quay mặt lại:
“Cưng à! Không được đâu.”
Nụ cười anh lạnh:
“Để anh đưa em đi lái trực thăng.”
Trực thăng đỗ sẵn trên bãi đáp của tập đoàn Thịnh Tấn. Đáng lẽ anh bảo Chu Hoài chở cô đến. Nhưng mà cô lại không chịu. Vậy thì anh tự đi đón.
Nhưng nếu như đã không ngoan thì phải dạy dỗ.
Đúng vào khoảng thời gian cảnh đêm Hồng Kông rực rỡ nhất, trực thăng lượn trên bầu trời kéo theo biết bao ánh nhìn trầm trồ.
Không ai biết, trên chiếc trực thăng ấy, Cố Tĩnh Vãn đã khổ sở đến thế nào.
Cô chẳng còn tâm trí ngắm đêm. Hai tay bấu chặt dây an toàn, sợ hãi quay đầu nhìn cánh cửa khoang đang mở. Luồng gió dữ dội ập vào như muốn hút người ta ra bên ngoài.
Là Tần Bác Lễ bảo mở cửa. Dù cô có nói thế nào thì cũng không ai dám đóng.
Họ chỉ nghe theo lệnh của anh.
Trực thăng quá ồn. Hai người đeo tai nghe. Trong tai cô, giọng người đàn ông lạnh đến vô cảm:
“Cố Tĩnh Vãn, tối nay anh rất không vui.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









