Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 26: Tần Tiên Sinh Hỏi, Tôi Không Thể Nói Dối

Cài Đặt

Chương 26: Tần Tiên Sinh Hỏi, Tôi Không Thể Nói Dối

Chu Hoài còn xách theo bánh dứa và trà sữa uyên ương cô vừa mua. Ở cạnh Tần tiên sinh quá lâu, anh hình thành bản năng quan sát, cảnh giác với người và vật xung quanh.

Đường phố quá đông, âm thanh ồn ã bốn phía dồn lại.

Trong điện thoại, giọng đàn ông nhã nhặn, ấm áp mà rõ ràng:

“Trưa nay em đã ăn gì.”

“Bánh trứng nướng, bánh dứa, mì xe đẩy và trà sữa uyên ương.”

Đuôi mày Tần Bác Lễ như giãn ra. Hầu kết lăn khẽ, vọng ra một tiếng cười rất nhạt:

“Quả nhiên là mấy món con gái thích.”

Lời trêu nhẹ nhàng khiến mặt Cố Tĩnh Vãn hơi nóng. Cô cắn môi dưới, tính khí nghịch ngầm trỗi dậy nhưng cũng không dám bộc lộ quá rõ, khẽ hừ một tiếng:

“Vốn dĩ em là cô gái nhỏ mà.”

Khóe môi Tần Bác Lễ cong lên, giọng trầm lười biếng mà dung túng:

“Mong Kok đông người. Đừng chạy lung tung, đi sát cạnh Chu Hoài. Tối anh tới đón em đi ăn.”

Lời dặn từ tốn và kiên nhẫn.

Nói xong hình như vẫn chưa yên tâm:

“Đưa máy cho Chu Hoài.”

Cố Tĩnh Vãn lập tức chìa điện thoại về phía Chu Hoài, nhấc tay ra hiệu:

“Tần tiên sinh tìm anh.”

Cô tự mình bước lên trước. Tới một quầy bán trà quả, cô dừng lại. Chu Hoài vội theo kịp, thấy cô chỉ chỉ:

“Cái kia là gì?”

Tròn tròn, trắng trắng, dẹt dẹt.

Chu Hoài đang nghe máy, nửa tai phân tâm:

“Trà quả. Dùng bột nếp trộn ngải cứu, bọc nhân thịt heo, nấm đông cô, tôm rồi hấp trên lá dong.”

Cố Tĩnh Vãn “ồ” một tiếng, mỉm cười với ông chủ quầy:

“Lấy cho tôi một cái.”

Cô nói tiếng Quảng, giọng mềm nhẹ như đang làm nũng. Đến Chu Hoài cũng khựng lại một nhịp.

Trong ống nghe, tiếng cười thấp của người đàn ông thoáng chảy qua, hiếm hoi mang chút bông đùa:

“Cô ấy đang làm nũng với ai vậy?”

Chu Hoài ngẩng đầu liếc, đáp thật:

“Ông chủ quầy, trông khoảng ba mươi, dáng đẹp, kiểu đàn ông dịu dàng.”

“…”

Nụ cười của Tần Bác Lễ tắt dần. Anh cau mày, không còn vẻ nhẫn nhịn:

“Dẫn cô ấy đi ngay.”

Cố Tĩnh Vãn vừa nhận trà quả, đang toan cười nói cảm ơn thì bị Chu Hoài nắm cổ áo phía sau kéo đi, tới chỗ vắng người mới buông, cúi đầu xin lỗi:

“Thất lễ. Là mệnh lệnh của ngài Tần.”

Cố Tĩnh Vãn thấy tức cười mà đúng là cô thấy tức thật:

“Tôi chỉ mua trà quả thôi mà. Anh có thể đừng tả chi tiết như thế được không?”

“Không được.” Chu Hoài nghiêm túc. “Tần tiên sinh hỏi, tôi không thể nói dối.”

Cố Tĩnh Vãn nghẹn họng.

Được lắm.

Cô không biết nói gì thêm, cắn mạnh một miếng bánh trứng nướng trên tay, tâm trạng cũng không còn muốn đi dạo nữa:

“Đưa tôi tới trung tâm thương mại.”

Cô muốn mua quà sinh nhật cho Triệu Kim Kỳ.

Tính thời gian, cô vẫn còn thời gian rảnh để về Thâm Quyến chúc mừng sinh nhật cậu ấy.

Nhưng chọn quà khó thật. Đại thiếu gia cái gì cũng có, sống vô ưu vô lo. Cô đi đến khi mỏi cả chân thì cuối cùng cô mới chọn được hai món, hài lòng lên xe.

Đúng lúc Triệu Kim Kỳ gọi video. Cậu ta ỉu xìu, hờ hững nhướng mí:

“Ồ, ngồi Maybach rồi cơ à.”

Nhìn kiểu đó biết ngay có chuyện không vui.

Không đợi Cố Tĩnh Vãn hỏi, cậu ta đã tuôn hết bực dọc:

“Ba mẹ ép tớ đi coi mắt. Bảo bây giờ yêu đi, yêu hai năm rồi tính chuyện cưới. Hai sáu hai bảy là đẹp để có con, ông bà còn trông cháu giúp.”

Cố Tĩnh Vãn nhướng mày:

“Cậu đáp sao?”

Đại thiếu gia vốn chẳng ngoan ngoãn nghe lời ai.

“Tớ bảo, nếu hai người thích bế cháu đến thế thì tớ có thể gọi họ là ‘ông bà nội bà ngoại’ cho rồi.”

Cố Tĩnh Vãn bật cười phì.

Mắt cong cong, khẽ thở dài:

“Chuẩn là cậu. May mà dọn ra ở riêng, không thì bị đuổi khỏi nhà ngủ ngoài đường.”

Cô đặt điện thoại lên bảng điều khiển:

“Sinh nhật cậu tớ sẽ về. Cho cậu xem quà trước này.”

Triệu Kim Kỳ lập tức có tinh thần, ghé sát màn hình. Thấy nụ cười ranh mãnh ở khóe môi bạn, cậu linh cảm có gì bất ổn. Quả nhiên, giây sau cô lôi từ túi giấy ra một thứ cỡ lòng bàn tay: đôi thiên nga trắng đeo vương miện, đối diện nhau, cổ uốn thành hình trái tim.

Đuôi mắt cậu co giật, biểu cảm “nghi ngờ cuộc đời”:

“?”

Cái này… con người làm ra sao?

Cố Tĩnh Vãn nghiêm túc:

“Cậu vừa đổi xe mới mà. Tặng cậu đồ trang trí để trong xe. Thấy sao?”

Triệu Kim Kỳ suýt “vỡ phòng tuyến”:

“Thứ này mẹ tớ còn chẳng để trong xe, chê nó sến.”

“Hơn nữa xe tớ là Porsche! Cậu bắt tớ đặt cái thứ kệch cỡm đó vào à? Về sau tớ không dám lái ra đường đâu.”

Cố Tĩnh Vãn là ngoại lệ, bạn nối khố có khác, leo lên đầu cậu ngồi cũng xong.

Không biết bên kia cậu đang lục đục gõ gì. Góc quay lại xấu, Cố Tĩnh Vãn thản nhiên chụp vài tấm, không nói cho cậu biết.

Một phút sau, đại thiếu gia hài lòng lên tiếng:

“Tớ đăng WeChat Moments rồi.”

Cố Tĩnh Vãn thờ ơ bấm xem, thấy vô cùng cạn lời.

Triệu Kim Kỳ chụp đôi thiên nga, caption: “Đồ xấu xí Cố Tĩnh Vãn tặng, nhưng tôi không chê.”

Cô cười khẩy hai tiếng:

“Vậy cái máy ảnh tớ không cho nữa. Tớ se dùng nó để chụp ảnh.”

Triệu Kim Kỳ khác hẳn đám công tử khác. Moments của cậu ấy chẳng phải mấy chỗ ăn chơi, đa số là phong cảnh. Nhưng công ty gia đình trói chân. Nếu không có ràng buộc ấy, chắc giờ cậu ấy đã chẳng ở Thâm Quyến mà ở đâu đó trên thế giới.

Cậu ấy khác với Cố Tĩnh Vãn, là con một nên gánh nặng thừa kế đặt cả lên vai. Mùa hè sau kỳ thi đại học của cô là những chuyến rong ruổi, còn của cậu là bước vào công ty, chôn giữa những bản hợp đồng và báo cáo.

Nên chẳng lạ khi cậu từng nói nhiều lần, rất ghen tị với Cố Tĩnh Vãn.

Máy ảnh không phải món đắt nhất cậu từng nhận, nhưng có lẽ hợp với ý cậu ấy nhất.

Cậu tự mua được, nhưng năm tháng đã đổi khiến cậu thấy có hay không cũng chẳng quan trọng. Vậy mà món quà của Cố Tĩnh Vãn lại kéo cậu về mùa hè năm ấy như quay lại một giấc mơ.

Triệu Kim Kỳ đổi sắc ngay:

“Bạn tốt! Bạn tốt nhất của tớ!”

Cậu ấy hét lên:

“Cậu cũng chẳng muốn kết hôn mà. Hay hai đứa mình đi đăng ký luôn cho xong, đối phó với phụ huynh?”

Tai Chu Hoài khẽ động. Anh nhìn vào gương chiếu hậu một cái.

Cố Tĩnh Vãn cười mắng:

“Biến!”

Hai người nói thêm mấy câu rồi tắt máy. Cô ngửa đầu, vô tình bắt gặp ánh mắt Chu Hoài trong gương.

“…”

Xong rồi. Cảm giác… không lành.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc