Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 25: Hóa Ra Là Sợ Cô Bỏ Trốn

Cài Đặt

Chương 25: Hóa Ra Là Sợ Cô Bỏ Trốn

Vào đến phòng ăn, anh vẫn không có ý đặt Cố Tĩnh Vãn xuống.

Anh nhẹ nhàng đặt cô lên đùi mình, một tay ôm lấy vòng eo mảnh mai mềm mại, tay còn lại thì cầm đũa. Ánh mắt rũ xuống, giọng đều và nhạt:

“Muốn ăn gì.”

Tối nay, bếp làm món Thâm Quyến.

Nhưng Cố Tĩnh Vãn hoàn toàn không có tâm trạng ăn uống. Khí thế xâm lấn của người đàn ông quá rõ rệt, cô vùng vằng muốn đứng dậy, lại bị Tần Bác Lễ dễ dàng giữ chặt trong lòng. Giọng anh hơi mang ý quở trách:

“Ngoan nào! Ngồi yên trong lòng anh.”

Chỉ một bàn tay của anh cũng đủ khống chế cô. Cô càng cựa, cánh tay đặt ở eo càng siết chặt lại.

Đôi mày mắt thanh lạnh cụp xuống nhìn, rõ ràng không có biểu cảm gì khác nhưng áp lực trong đó khiến Cố Tĩnh Vãn không dám động. Toàn thân cô cứng đờ, đầu rũ thấp. Cô gái nhỏ bị anh vòng tay chiếm trọn, hàng mi dài khép xuống trông vừa bất lực vừa đáng thương.

“Em tự ăn được.”

Tần Bác Lễ làm như không nghe, điềm nhiên:

“Ăn no, anh sẽ thả em xuống.”

Lần đầu “hầu hạ” người khác mà anh lại làm rất thuần thục, kiên nhẫn đến lạ.

Miệng Cố Tĩnh Vãn nhỏ, lại ăn chậm, má hơi phồng lên. Anh gắp gì cô ăn nấy, hẳn là chỉ mong sớm được xuống khỏi đùi anh, nên nhai xong nuốt kỹ, mắt gần như dán vào đôi đũa trong tay anh.

Phòng ăn yên tĩnh lạ thường.

Tần Bác Lễ gắp một miếng cá nhỏ, cẩn thận rà soát xem có xương không rồi mới đưa đến môi cô. Cô ngoan ngoãn há miệng, nghe lời cắn lấy. Môi đỏ hồng như vừa bị “giày vò”, phủ một lớp nước mỏng long lanh.

Ánh mắt người đàn ông càng sâu, tối tăm mà khó đoán. Anh nhấc ly rượu bên cạnh, nhấp một hớp. Hầu kết sắc gọn lăn nhẹ, tiết chế mà gợi cảm.

Cố Tĩnh Vãn chợt thấy mình lúc này không khác gì “thú cưng” của anh.

Hồi nhỏ nhà cô có nuôi một chú chó con rất được cưng. Là “đứa con” bố mẹ cô nuôi từ khi mới cưới. Mỗi lần nó không chịu ăn thì mẹ cô sẽ cầm chiếc thìa nhỏ, mớm từng miếng.

Tình cảnh bây giờ, giống y chang.

Nghĩ thế, cô hơi thất thần. Tới khi có thứ mát lạnh chạm vào môi, mùi rượu nồng quyện đến, cô mới bừng tỉnh.

Nhưng giờ cô đang bị ép ngồi trên đùi anh, giữa cảnh trai đơn gái chiếc, nguy hiểm rành rành, nên cô không dại gì mà uống.

Cô lắc đầu, ngẩng lên đối mắt với anh, khẽ cau mày:

“Em không uống.”

Tần Bác Lễ “ừ” một tiếng, rất hòa nhã đưa ly rượu lên môi mình, nhấp nhẹ. Cố Tĩnh Vãn còn đang kiên nhẫn đợi anh tiếp tục đút ăn, thì ngay khoảnh khắc sau, cằm cô bị nâng lên bờ môi mỏng của anh đã phủ xuống.

Cô trừng mắt, sững sờ.

Rượu mạnh theo kẽ môi truyền vào khoang miệng, ấm nóng và kích thích. Cô hoàn toàn không đề phòng, đành nuốt trọn.

Cánh tay ôm eo siết chặt. Khi giọt rượu cuối cùng đã cạn, Tần Bác Lễ vẫn không hề rời, ngược lại còn ép sâu thêm, mạnh mẽ và ngang tàng.

Vị của cô thật sự quá đỗi mê người, vừa mềm vừa ngọt như mật hoa khiến người ta muốn đắm sâu không dứt.

Anh không cho cô khoảng trống để thở, hoàn toàn chế ngự.

Rất lâu sau mới chịu buông.

Cô gái nhỏ như mất hết sức, từ dáng ngồi thẳng thớm cố giữ khoảng cách phút chốc hóa thành bám chặt vào ngực anh, nắm lấy cổ áo sơ mi, đôi mắt ngân lệ, thở dốc.

Cô ấp úng, muốn nói lại không thốt nổi, môi đỏ bị “giày vò” đến quyến rũ lạ thường.

Đuôi mày Tần Bác Lễ vương vui ý. Anh tận hưởng chút nương tựa ngắn ngủi của cô, ngả lưng lên ghế, thong thả vỗ nhẹ lưng giúp cô điều khí.

Cố Tĩnh Vãn mím môi, như muốn khóc mà kiềm lại:

“Em ăn no rồi… em về phòng ngủ!”

Cô không làm ầm.

Có lẽ cũng biết, có ầm ĩ lên cũng vô ích.

Tần Bác Lễ luồn tay dưới nách nhấc cô dậy, để cô ngồi đối mặt vắt qua đùi mình - một tư thế nguy hiểm đến dựng người. Cố Tĩnh Vãn lại cứng đờ.

“Ở nhà một mình thấy chán lắm à?”

Anh xoa đầu cô, giọng bao dung:

“Mai anh bảo Chu Hoài đi cùng, dẫn em ra ngoài chơi.”

Được thả xuống, Cố Tĩnh Vãn gần như chạy trốn về phòng, khóa trái cửa.

Ở trước mặt anh, cô chẳng khác gà con mặc người xẻ thịt. Cách xa anh mới là an toàn.

Thế nên hôm sau, khi Chu Hoài đến đón cô đi xem triển lãm tranh, cô vui vẻ đi ngay.

Trên đường, cô thấy trực thăng lượn trên cao, giữa bầu trời Hồng Kông phồn hoa chật chội, lên xuống tự do.

Cô chỉ tay:

“Cái đó là tour ngắm cảnh hay trực thăng cá nhân vậy?”

Cô từng nghe nói, nhà giàu chán cảnh tắc đường tốn thời gian, liền dùng trực thăng đi làm hằng ngày.

Tâm tư cô thật ra rất dễ đoán, nhìn vào đôi mắt sáng rực là biết cô động lòng.

Chu Hoài mỉm cười:

“Cô muốn bay thử không? Tần tiên sinh có mấy chiếc đấy. Cô xin với Tần tiên sinh là được.”

Nghe tới đó, Cố Tĩnh Vãn lập tức xẹp xuống.

Cô mím môi, khẽ bĩu:

“Thôi… khỏi.”

Hôm nay là ngày làm việc nên người xem tranh không đông. Chu Hoài đứng ngoài đợi, Cố Tĩnh Vãn thong thả vào trong dạo.

Rảnh rỗi cô rất thích đến những không gian như vậy, vừa thư giãn thần kinh vừa gợi ý tưởng mới cho cách làm trang điểm.

Vì chăm chú nên cô nán lại khá lâu.

Đến khi Chu Hoài phải vào tìm, mặt hơi căng thẳng, trông nghiêm lại, cô mới giật mình nhớ giờ. Lên xe, cô áy náy:

“Đợi lâu lắm hả? Xin lỗi, cứ vào chỗ này là tôi lại quên mất thời gian.”

Chu Hoài lắc đầu, như có điều muốn nói rồi thôi:

“Lỗi ở tôi, Cố tiểu thư.” Anh nổ máy. “Tôi cứ ngỡ cô ra rồi mà không thấy.”

Cố Tĩnh Vãn khẽ há miệng, đành câm nín.

Hóa ra… là sợ cô trốn.

Qua gương chiếu hậu, Chu Hoài nhìn cô một cái, giọng như dặn dò:

“Hiện tại, Tần tiên sinh rất để tâm đến hành tung của cô cũng có nghĩa là ngài lo cô sẽ chạy. Mà cơn giận của Tần tiên sinh thì không phải ai cũng chịu nổi. Tốt nhất là cô đừng khiến Tần tiên sinh nổi nóng.”

Rõ là khuyên cô đừng nghĩ đến chuyện bỏ đi.

Cố Tĩnh Vãn biết anh ta có lòng tốt nên không cãi. Cô chỉ cười nhạt, nghe rồi để đấy.

Cô muốn ăn quà vặt Hồng Kông, Chu Hoài đưa cô đến Mong Kok. Hai bên đường là dãy nhà cũ và cửa tiệm chen chúc, người qua kẻ lại tấp nập, khói lửa sinh hoạt cuộn đầy.

Khi Tần Bác Lễ gọi tới, cô đang ôm chiếc bánh trứng nướng, ăn ngon đến mức khóe mắt cong cong. Vì vui miệng, giọng cô cũng lanh lợi, tinh nghịch hơn đôi chút.

“Em đang ở Mong Kok.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc