Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 24: Thế Nhưng, Vẫn Chỉ Là Một Cô Gái Nhỏ

Cài Đặt

Chương 24: Thế Nhưng, Vẫn Chỉ Là Một Cô Gái Nhỏ

Ngày mới.

Cố Tĩnh Vãn ngồi trên sân thượng hóng gió. Hôm nay cô không có tâm trạng ra ngoài, trông có vẻ uể oải.

Người làm mang bánh ngọt và trà nóng lên cho cô rồi đứng cách đó không xa để tiện nghe cô sai bảo bất cứ lúc nào.

Biệt thự nằm ở chỗ cao nhất, từ đây có thể nhìn thấy khu Trung Hoàn sầm uất với những tòa nhà chọc trời. Sừng sững nhất là trụ sở của tập đoàn Thịnh Tấn. Cả Hồng Kông này đều là địa bàn của Tần Bác Lễ, Thịnh Tấn như một con rồng lớn cuộn mình trên bầu trời Hồng Kông.

Cô đi đâu cũng vô ích, rốt cuộc vẫn ở trong lòng bàn tay anh.

Hạ Nhan gọi video. Hôm nay cô ấy và Hàn Duệ Nhiên đều được nghỉ ở nhà, tận hưởng thế giới của hai người.

Là bạn nhiều năm, chỉ nhìn sắc mặt đã biết có điều chẳng ổn. Hạ Nhan nhíu mày, đẩy cái đầu đang tựa lên vai mình của Hàn Duệ Nhiên ra, đứng dậy vào thư phòng, đóng cửa lại:

“Sao thế? Có chuyện gì à? Trông cậu không vui.”

Cố Tĩnh Vãn cụp mắt. Nghĩ một lát rồi khẽ nói:

“Tin đồn trước đây ấy… Lương Hữu Cảnh bỏ tiền lớn mua đứt bức ảnh anh ta đi ăn với một cô gái. Có khả năng nhân vật chính không phải là tớ không?”

Lúc ấy cô không nghĩ nhiều, nhưng sau khi biết chuyện kia, trong lòng đã có hoài nghi.

Hạ Nhan lập tức hiểu ra điều gì, sắc mặt trầm xuống, nghiêm lại:

“Thằng nhóc Lương Hữu Cảnh… chẳng lẽ đi ăn vụng?”

Cố Tĩnh Vãn hơi ngẩng mắt, im mấy giây:

“Lúc tớ về Thâm Quyến nghỉ ngơi thì anh ta với Lạc Ninh đã lên giường.”

Lời cô vừa nói ra như quả bom lập tức nổ tung. Diễn biến ngoài sức tưởng tượng làm Hạ Nhan vô cùng choáng váng. Giận dữ dồn thẳng lên mặt, cô bốc hỏa:

“Thì ra Lương Hữu Cảnh là đồ cặn bã như thế? Vừa ngủ với người ta xong đã trở mặt đi tìm cậu? Có phải rẻ mạt quá không!”

“Mẹ nó, diễn cũng giỏi thật. Vẻ si tình dành cho cậu đến tớ còn tin đứ đừ.”

“Đúng là đồ đàn ông bẩn thỉu. Anh ta với Lạc Ninh thế mà lại ngủ chung… sau này tớ gặp anh ta là lại muốn nhổ nước bọt!”

Từ khi Lương Hữu Cảnh theo đuổi Cố Tĩnh Vãn, Hạ Nhan chứng kiến từ đầu đến cuối, thậm chí từng nói đỡ cho anh ta vài câu. Nghĩ lại, đúng là mắt bị mù.

Tiếng chửi khiến Hàn Duệ Nhiên ló đầu vào. Anh đẩy cửa thò cái đầu vào liền bị Hạ Nhan lườm cho một phát.

Giọng đàn ông vang lên ấm ức:

“Anh làm gì chọc em giận à?”

Cố Tĩnh Vãn không nhịn được cười. Cô dịu giọng:

“Thôi nào. Biết thì đúng là thấy đau thật, nhưng biết trước khi chính thức ở bên nhau cũng coi như là mắn lắm rồi.”

Nhất là khi cô đang chuẩn bị gật đầu với Lương Hữu Cảnh.

Sau đó, anh ta còn giấu nhẹm, giả vờ như không có chuyện gì, định tỏ tình với cô, chuyện này đã giẫm thẳng lên giới hạn của cô.

Hạ Nhan giơ ngón trỏ lên môi, ra hiệu Hàn Duệ Nhiên im, đừng quấy rầy:

“Hơi tức, nuốt không trôi.”

“Thôi bỏ.” Cố Tĩnh Vãn mỉm cười, rất bình tĩnh. “Tớ không muốn nghe đến tên anh ta nữa. Về sau chắc cũng chẳng còn liên hệ. Kết thúc thế này là tốt.”

Hạ Nhan cũng ở trong giới. Nếu làm quá, sợ liên lụy đến công việc của cô ấy.

Lại còn một chuyện nói đến miệng rồi mà không biết mở đầu sao. Nghe thấy giọng của Hàn Duệ Nhiên bên kia, cô đành mím môi, nuốt hết về bụng.

Thời gian còn lại, cô lặng lẽ nghe Hạ Nhan mắng.

Đối tốt với bạn mình thì còn là người ra gì, chứ đã dám phản bội… Hạ Nhan mắng suốt mười phút, từ đầu đến chân. Cuối cùng tổng kết một câu:

“Được, kết thúc ở đây. Dù gì chúng ta không phải đi thu mua ve chai, khỏi dây dưa.”

Câu đó chọc Cố Tĩnh Vãn bật cười. Lông mày dịu xuống, khóe mắt cong cong, nụ cười rất đẹp:

“Cậu dạy tớ mắng người đi.”

“Ô?” Hạ Nhan lắc đầu:

“Không được đâu.”

Cô gái được gia đình nâng niu nuông chìu mà lớn lên, biết mấy câu chửi thì cũng mềm như bông. Không thể để theo mình học xấu.

Không muốn phá quấy thời gian hiếm hoi của hai người họ, Cố Tĩnh Vãn nói dăm câu rồi tắt máy.

Trà đã nguội. Người làm đem bình khác lên thay.

Cố Tĩnh Vãn nói cảm ơn, nhưng uống chưa mấy hớp đã đứng dậy về phòng.

Khi Tần Bác Lễ về, phòng khách trống trải, chỉ còn bóng người làm qua lại.

Anh lạnh nhạt nhìn sang quản gia Tôn.

“Cố tiểu thư trong phòng.” Quản gia Tôn hơi cúi đầu. “Ngồi ngoài sân thượng một lúc rồi vào phòng, đến giờ vẫn chưa ra ngoài.”

Tần Bác Lễ lơ đãng nghe, cởi áo vest đưa cho người làm, lên lầu hai. Anh gõ cửa. Bên trong yên ắng, không có tiếng đáp.

Cô gái nhỏ xem ra rất yên tâm, đến khóa cửa cũng không thèm khóa. Mùi hoa dành dành thoang thoảng. Phòng khách nhỏ không có ai.

Trên giường trong phòng ngủ có một ụ chăn nhỏ.

Cô ngủ rất say, ngay cả khi có người tới gần cũng không giật mình.

Có lẽ mấy hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, ngay cả lúc ngủ mày vẫn chau lại. Chăn che nửa khuôn mặt, tóc rối bời xõa trên gối, ngoan ngoãn biết bao.

Tần Bác Lễ cụp mắt, đưa tay khẽ gạt mấy sợi tóc trên má cô vén ra sau tai. Bụi ngón chạm vào làn da non mềm của cô gái nhỏ, ánh mắt anh vô thức dịu đi đôi phần.

Quyền thế, của cải, địa vị chí tôn - đó là những thứ anh sinh ra đã có.

Có những thứ ấy đồng nghĩa với việc anh phải xuất sắc trong mọi việc, phải nghiêm cẩn, phải tự kỷ luật và phải đúng mực.

Gạt hết những điều đó qua một bên, bỏ qua thân phận, đây lần đầu tiên anh thấy hứng thú với “một thứ”, là tại một bữa tiệc.

Khi ấy anh ra vườn nghe điện thoại của Tần Tô Kỳ. Vô tình ngẩng đầu, thấy một cô gái mắt đỏ hoe bị một gã đàn ông níu lấy cổ tay, đứng chặn đường. Bị đeo bám đến mệt mỏi, dù đường cùng vẫn cố ưỡn lưng thẳng, mở miệng mắng:

“Đồ đầu heo! Ghê tởm!”

Giọng mềm đến nỗi chẳng giống như đang mắng chửi:

“Cút đi!”

Như thể gom hết vốn từ bậy bạ học được suốt đời đem ra dùng, vậy mà chẳng hề ăn thua.

Gặp lại lần nữa, cô đã chín chắn hơn nhiều, nhưng xét cho cùng vẫn là một cô gái nhỏ.

Mặt chợt ngứa ngứa. Cố Tĩnh Vãn lơ mơ tỉnh. Phòng ngủ không bật đèn. Vừa mở mắt, trước mặt đã là một bóng người cao lớn đậm đặc bóng tối, cô hốt hoảng kêu khẽ.

“Là anh.”

Giọng quen thuộc, ấm và điềm tĩnh.

Chưa kịp nói, Tần Bác Lễ đã cúi người bế cô từ trong chăn lên, ôm vào lòng. Thân thể ấm mềm, nhỏ nhắn tựa sát ngực anh. Mềm đến mức anh phải thu sức lại, sợ chỉ hơi mạnh tay là cô sẽ vỡ vụn.

Đồng tử Cố Tĩnh Vãn khẽ rung.

Cô cảm nhận rất rõ cánh tay ôm mình rắn chắc thế nào. Theo nhịp bước chân, trái tim như muốn nhảy bật ra ngoài.

“Đi đâu?”

Trong đầu bỗng loé lên vô số mảnh vụn trong những cuốn sách từng đọc. Toàn thân cô căng cứng, đôi mắt long lanh viết đầy sợ sệt.

Tần Bác Lễ cúi nhìn, siết nhẹ tay đang ôm cô:

“Ăn tối.”

Ánh mắt anh dịu mà vững, khí chất nho nhã, trầm ổn:

“Ngủ quên đến ngốc luôn rồi à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc