“Cô Cố, mời đi bên này.”
Cố Tĩnh Vãn theo sau người hầu, băng qua những mái vòm và hành lang nối tiếp nhau mới bước vào căn biệt thự tráng lệ như cung điện.
Trợ lý Giang Sơ tò mò nhìn trái nhìn phải, ngoảnh qua ngoảnh lại, đi mãi giữa mê cung xa hoa ấy vẫn chưa thấy điểm dừng. Cuối cùng, người hầu đẩy mở cánh cửa đôi hình vòm, nói bằng tiếng Quảng Đông:
“Đại tiểu thư, cô Cố đến rồi ạ.”
Cố Tĩnh Vãn hơi ngẩng đầu.
Ánh nắng tràn qua bức tường kính sát đất, chiếu sáng căn phòng rộng. Màu xanh lam của biển hòa với sắc thủy tinh tạo nên một bức tranh rực rỡ. Vài chiếc du thuyền trôi lững lờ trên mặt nước, phản chiếu trong khung cửa sổ chính là tầm nhìn hướng biển đẹp nhất của cả Hương Cảng.
Tần Tô Kỳ mỉm cười gật đầu với cô, từng cử chỉ đều toát lên vẻ tao nhã của người được nuôi lớn trong nhung lụa, thấm đẫm giáo dưỡng và lễ nghi.
Cô ấy tiến tới, bắt tay Cố Tĩnh Vãn, rồi giới thiệu với bạn mình:
“Đây là cô Cố, chuyên gia trang điểm mà tôi mời tới.”
Nhưng rõ ràng, ánh mắt của mấy người bạn kia chứa chút khinh thường. Phó Thư nắm tay Tô Kỳ, cố ý nói bằng tiếng Quảng Đông trước mặt cô:
“Cậu vốn có một đội trang điểm riêng mà, hôm nay là tiệc sinh nhật của cậu đó. Lỡ cô ta làm hỏng thì sao?”
Vừa nói, cô ta vừa liếc nhìn Cố Tĩnh Vãn.
Người phụ nữ kia chỉ cúi đầu sắp xếp đồ nghề, vẻ mặt điềm nhiên như chẳng hiểu đối phương đang nói gì. Mái tóc buộc gọn, đường nét nghiêng nghiêng mềm mại mà tinh tế. Hàng mi dài khẽ rung như cánh bướm khiến cả gương mặt trở nên thanh thoát.
Phó Thư mím môi, trong lòng càng thấy khó chịu.
Nhà họ Phó ở Hồng Kông cũng coi như có chút danh tiếng, nhưng so với nhà họ Tần thì vẫn phải cúi đầu. Một chuyên viên trang điểm nho nhỏ mà lại điềm đạm tự nhiên đến thế, khiến cô ta càng thêm tức giận.
Tô Kỳ cau mày, từ nhỏ đã được dạy lễ nghi nên không thích lời nói quá đáng của bạn mình, khẽ đáp lại cô ta bằng tiếng Quảng Đông:
“Đừng nói vậy, cô Cố là người rất nổi tiếng ở nội địa, tay nghề cực tốt. Mạng xã hội của cô ấy có đến mấy triệu người theo dõi đấy, tớ rất thích cô ấy.”
Giọng cô ấy vừa dứt, Cố Tĩnh Vãn dịu dàng cất tiếng:
“Cô Tần, chúng ta có thể bắt đầu chưa?”
Buổi trưa ở Hương Cảng, ánh nắng rơi xuống mặt biển lấp lánh như được dát một lớp bạc.
Giang Sơ đứng một bên, sẵn sàng đưa đồ cho cô. Trong phòng vang lên khúc nhạc du dương. Phó Thư nhịn rất lâu, cuối cùng mới giả vờ hỏi vu vơ:
“Tô Kỳ, sinh nhật năm ngoái anh trai cậu không về, năm nay là lễ thành niên nên chắc chắn anh ấy sẽ đến tham dự đúng chứ?”
Cố Tĩnh Vãn khẽ lùi một bước, ngón tay nâng cằm cô gái, cẩn thận kiểm tra lớp nền xem thử đã đều chưa.
Hương hoa dành dành dịu nhẹ thoang thoảng.
Tô Kỳ vô thức nhìn vào mắt cô, càng nhìn gần thì cô ấy lại càng kinh ngạc trước vẻ đẹp ấy:
“Cũng không rõ nữa. Anh ấy bận lắm, hôm qua vẫn còn ở Chicago bàn chuyện làm ăn, không biết anh ấy có kịp về tham dự không.”
Nói xong, dù lớn lên ở Hồng Kông và Anh quốc, nhưng giọng phổ thông của cô ấy vẫn rất chuẩn, mang theo chút ngưỡng mộ:
“Cô Cố, da cô đẹp thật.”
Tô Kỳ tính cách cởi mở, thân thiện, từ nhỏ đã có nhiều bạn bè và rất thích kết giao:
“Tôi có thể gọi cô là Tĩnh Vãn không? Cô cứ gọi tôi là Tô Kỳ là được.”
Cố Tĩnh Vãn khẽ mỉm cười:
“Tất nhiên rồi, đây là vinh hạnh của tôi.”
Phó Thư ở phía sau, mặt hơi sa sầm. Cô ta lấy điện thoại tra tên “Cố Tĩnh Vãn”.
Ở Hương Cảng, cái tên ấy không mấy nổi bật nhưng ở bên nội địa thì đúng như lời Tô Kỳ nói: năm triệu người theo dõi, thường xuyên được mời trang điểm cho giới nghệ sĩ, lịch làm việc kín đến mức phải đặt trước cả tháng.
Những tạo hình do cô thực hiện từng nhiều lần giúp nghệ sĩ “bạo đỏ”, được giới mộ điệu ca tụng là “bàn tay vàng trong nghành trang điểm” của giới giải trí.
Phó Thư khẽ hừ.
Thần thánh gì chứ, trước giới thượng lưu thì đến minh tinh còn phải cúi đầu lấy lòng, huống chi là cô ta.
Những lời đó lại gợi cho Tô Kỳ một suy nghĩ khác.
Cô cầm điện thoại, mở màn hình, gửi một tin nhắn ngắn.
Khoảng mười phút sau, máy rung lên, một đoạn tin nhắn thoại được gửi đến.
“Hai tiếng nữa anh sẽ về tới.”
Giọng nói trầm thấp, trong trẻo nhưng lạnh lùng toát lên khí chất quý phái và sức mạnh bẩm sinh. Dù chỉ vài chữ, uy thế vẫn khiến người nghe phải dè chừng.
Phó Thư nghe được, ánh mắt sáng rực, không giấu nổi niềm vui.
“Lễ thành niên mười tám tuổi không biết anh trai cậu sẽ tặng món quà gì đây?”
Tô Kỳ suy nghĩ một chút rồi lắc đầu:
“Không rõ nữa, nhưng anh mình toàn bận việc làm ăn, chắc quà anh ấy tặng cũng sẽ rất thực tế.”
Nhà họ Tần ở Hồng Kông có lịch sử gần hai trăm năm, tài sản khổng lồ, là trụ cột của Tập đoàn Thịnh Tấn một cây cổ thụ vững chắc đứng ở đỉnh kim tự tháp, sâu không lường nổi.
Anh trai của cô, Tần Bác Lễ, chính là người đứng đầu nhà họ Tần, chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Thịnh Tấn, người nắm trong tay huyết mạch kinh tế của toàn Hương Cảng.
Cố Tĩnh Vãn từng cùng cha tham dự một buổi tiệc xa xưa và chỉ nhìn thấy anh từ xa.
Trong đám đông, anh ấy vẫn nổi bật, nhã nhặn, tự chủ, phong thái quý tộc. Không hề ngoa khi truyền thông nội địa gọi anh là “quân tử ôn hòa.”
Cô thu lại ánh nhìn, tập trung toàn bộ vào công việc trước mắt.
Một tiếng rưỡi sau, lớp trang điểm và kiểu tóc đã được cô hoàn thành.
Tô Kỳ đã nói rõ mong muốn phong cách thanh lạnh, nên toàn bộ tông trang điểm đều nhẹ, nhấn vào đường nét khuôn mặt, mang cảm giác trong trẻo kiêu kỳ như cánh mai nở giữa tuyết, trông thanh khiết mà nổi bật.
Mái tóc dài được búi thấp, vài lọn nhỏ uốn xoăn lơi thả trước trán. Cấu trúc gương mặt ôm trọn kiểu tóc, vừa vặn đến hoàn hảo.
Lần đầu thử phong cách này, Tô Kỳ thích thú đến mức “ồ” một tiếng, vui vẻ soi gương chụp liền mấy tấm selfie.
Chụp xong, cô kéo tay Cố Tĩnh Vãn sang phòng thay đồ để chọn lễ phục.
Phó Thư đi sau hai người, ánh mắt ngày càng nặng nề.
Trời dần ngả tối.
Khi tạm rảnh, Cố Tĩnh Vãn ra vườn, vừa định gọi điện thì nghe thấy giọng nói quen quen bằng tiếng Quảng Đông ở gần đó:
“Chuyên viên trang điểm mới của Tô Kỳ là một cô gái từ nội địa, tay nghề thì không tệ, nhưng tôi chẳng ưa. Nhìn mặt cô ta là biết kiểu người giấu kín tâm cơ. Cô ta làm việc trong giới giải trí, mà cô biết rồi đấy, tôi ghét nhất là mấy người dính dáng đến giới ấy.”
Phó Thư cầm ly sâm-panh, khẽ nhấp một ngụm, thong thả nói với bạn bên cạnh:
“Những người đó, quyền không đủ, thế cũng chẳng có chỉ biết cố chen vào giới thượng lưu thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)