Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 18: Kính Mời Cô Tối Nay Theo Ông Trở Về Cảng

Cài Đặt

Chương 18: Kính Mời Cô Tối Nay Theo Ông Trở Về Cảng

Cố Tĩnh Vãn hễ lao vào công việc là tự động miễn nhiễm với mọi lời đồn thổi. Đến lúc trang điểm xong cũng đã qua một giờ. Nữ nghệ sĩ soi gương nhìn trái ngó phải, cười híp mắt, hài lòng ra mặt:

“Em thích tay nghề của chị Cố nhất. Mỗi phong cách, mỗi kiểu tóc chị làm đều vô cùng hoàn hảo.”

Cô mỉm cười đáp lễ đôi câu.

Khâu của Cố Tĩnh Vãn ở đây cơ bản đã xong. Hội nghị chiêu thương chỉ chia thời lượng cho từng tác phẩm rất ít, phần giới thiệu của dàn diễn viên nhiều lắm cũng chỉ tầm năm đến sáu phút. Nhưng cô vẫn phải đợi họ lên sân khấu xong mới coi như kết thúc ca làm.

Phía Lương Hữu Cảnh chắc cũng đang bận, cô không quấy rầy. Vốn dĩ quản lý của anh ta đã không ưa cô, xem cô là “hồng nhan họa thủy” ảnh hưởng công việc của nghệ sĩ.

Cố Tĩnh Vãn không xem trọng chuyện “được quản lý thích” nhưng trong hoàn cảnh này, công việc vẫn là trên hết.

Cô đẩy cửa vào nhà vệ sinh, rửa tay trong im ắng. Hai nhân viên đi lướt qua, dù đã hạ giọng, sự phấn khích vẫn nghe rõ:

“Lạc Ninh vào phòng nghỉ của Lương Hữu Cảnh rồi! CP của tôi sống lại rồi!”

“Chắc hai người đang nói chuyện chứ gì! Cô ấy vào đó khá lâu rồi, giờ vẫn chưa thấy đi ra.”

“Cùng từ vô danh thành CP bạo hồng, mấy đoạn hậu trường thân mật thế kia, bảo không có gì tôi không tin.”

“Còn chẳng thèm né người. Năm năm nay động tĩnh mập mờ suốt. Tôi thấy họ sắp lên hot search rồi, hay là đang chuẩn bị công khai luôn.”

Tiếng bước chân xa dần rồi biến mất.

Cố Tĩnh Vãn khựng lại, tắt nước. Ánh đèn hắt lên màn hình điện thoại soi đường nét lạnh nhạt của cô. Cảm xúc như bị một bàn tay vô hình túm lấy, rối rắm quấn chặt quanh tim.

Lương Hữu Cảnh vẫn đang im phăng phắc, không có lấy một tin nhắn.

Cô bặm môi, gõ hàng chữ: “Em có thể qua tìm anh không?”

Không hồi âm.

“Anh đang ở cùng Lạc Ninh phải không.”

Màn hình vẫn yên lặng. Một lớp đè nén khó tả chồng lên lồng ngực. Cô định bấm gọi thì WeChat của Hạ Nghiên bật tới, liền mấy dấu chấm than:

“Mình đã moi được thông tin rồi!”

“‘Đại nhân vật’ tối nay là chủ tịch hội đồng quản trị Tần Bác Lễ của tập đoàn Thịnh Tấn ở Hồng Kông!”

“Á á á cuối cùng cũng được nhìn trực tiếp người nắm trong tay nghìn tỷ trong truyền thuyết rồi!”

“Sếp của cậu đến đấy!”

Cố Tĩnh Vãn sững người, cảm thấy vô cùng khó tin.

Cô nhanh chân tới lối vào nội trường, nơi đã bị dãy bảo vệ chặn lại để kiểm tra thẻ tác nghiệp. Cô thấy lờ mờ ngay hàng ghế chính giữa có một người ngồi, dù bị vây quanh vẫn toát ra vẻ nhã nhặn, điềm tĩnh. Vest phẳng phiu, cử chỉ ung dung.

Không nhìn rõ mặt, nhưng khí độ trầm kín tự tách ra khỏi đám đông kia chói mắt lạ thường.

Theo lời Chu Hoài, thì chuyên cơ của Tần Bác Lễ sẽ cất cánh vào lúc tám giờ tối.

Cô vừa từ Thâm Quyến về, vali còn chưa kịp mở, giờ lại phải sang Hồng Kông. Quay về nhà sẽ lãng phí thời gian nên cô đọc mã khóa cửa cho Chu Hoài, nhờ anh ta phái người tới lấy đồ rồi đưa thẳng ra sân bay.

“Ngày mai Tô Kỳ về phải không?”

So với thời gian hẹn trước thì cô ấy sẽ về sớm hai ngày.

Chu Hoài gật:

“Tiểu thư về sớm, nhưng dự kiến ở Hồng Kông chỉ có ba hôm.”

Vì người mình thích, cô ấy tháng nào cũng bay đi bay về giữa Hồng Kông và Luân Đôn, có khi về đến nơi vẫn không gặp được.

Chỉ cần nghĩ thôi mà cô đã thấy nể ý chí thế này, làm gì cũng có thể thành công.

Cố Tĩnh Vãn cân nhắc:

“Tần tiên sinh bên kia khi nào thì xong?”

“Gần xong rồi.”

Cô cất bước về phòng nghỉ:

“Vậy tôi đi thu dọn đồ, gọi cả Giang Sơ.”

Nhưng Tần Bác Lễ đến quá đột ngột, hành lý của Giang Sơ chưa kịp chuẩn bị. Đành phải mua vé cho cô ấy bay vào ngày mai.

Thu xếp đâu vào đấy, Cố Tĩnh Vãn mới nhận được cuộc gọi từ Lương Hữu Cảnh. Giọng anh ta qua ống nghe trầm ổn, có tiếng bước chân, hẳn là anh ta đang đi tìm cô:

“Lạc Ninh không có đến một mình. Cô ấy đi cùng với nhân viên.”

Anh ta biết hôm nay cô trang điểm cho ai. Chỉ cần hỏi là ra vị trí, chẳng mấy chốc đã tìm đến.

Rõ ràng chỉ cách nhau một bức tường, nhưng lại như bị một vực sâu chắn chính giữa.

Cảm giác bất an lan khắp người anh ta như sắp không giữ được nữa, sự hoảng hốt âm ỉ dâng lên. Anh ta chậm rãi đến gần, cố giữ giọng nói ôn hòa:

“Cô ấy đến để bàn chuyện hợp tác về sau.”

“Anh đã từ chối.”

Cố Tĩnh Vãn khẽ nhíu mày, không đáp.

Cô thật sự để tâm.

Về Lương Hữu Cảnh và Lạc Ninh, cô nghe tin đồn về họ không hề ít. Họ nên duyên nhờ một bộ phim, tri kỷ tương cầu. Bề ngoài là bạn, còn riêng tư thì chẳng ai rõ. Lượng fan CP đông nghịt. Cho đến một năm trước thì rộ tin đôi bên trở mặt, đường ai nấy đi.

Nửa năm sau, Lương Hữu Cảnh theo đuổi cô. Ban đầu cô không động lòng, dần dần mới sa vào. Suốt thời gian đó không có tin tức nào về anh ta và Lạc Ninh. Cô từng hỏi, anh ta chỉ nhẹ giọng, bảo họ chỉ là bạn.

Ấy vậy mà nửa năm sau, ngay lúc cô sắp gật đầu thì Lạc Ninh xuất hiện khiến cô không khỏi nghĩ ngợi.

Cố Tĩnh Vãn khép mắt, đầu óc rối như mớ bòng bong. Cô bặm môi. Biết Chu Hoài đang đứng ngay phía sau, cô không muốn phơi bày chuyện riêng trước mặt người ngoài.

Cô giữ vững cảm xúc, tạm thời chọn tin Lương Hữu Cảnh:

“Ở đây đông người. Chúng ta để lát nữa nói chuyện được không?”

Ngay sau lưng bỗng vang lên một giọng trầm khàn:

“Cố Tĩnh Vãn.”

Toàn thân cô rùng mình. Thần kinh như bị giọng nói kia khẽ kéo lại.

Cô ngoảnh lại, thấy Tần Bác Lễ đứng trước Chu Hoài, bóng người cao lớn áp tới. Anh hơi nheo mắt, thần sắc lạnh lẽo, sắc bén toát ra khí thế vô hình.

Giọng anh nhạt như nước:

“Chúng ta nên đi rồi.”

Lương Hữu Cảnh biết rõ người đàn ông đối diện là ai. Bàn tay anh ta siết chặt. Hai ánh nhìn va nhau giữa không trung, một luồng căng thẳng mỏng như khói súng lan dần khiến không khí ngột ngạt.

Cố Tĩnh Vãn dịu giọng:

“Đợi cuộc gọi của em.”

Sân bay quốc tế Bắc Kinh, một chiếc chuyên cơ xa hoa đã sẵn sàng.

Khoang máy bay được chia thành trước, giữa và sau.

Khoang trước như một phòng khách. Phía sau có ba không gian nghỉ độc lập. Có cả đầu bếp đi cùng. Tiếp viên mỉm cười đưa một ly nước trái cây, xua bớt mệt mỏi cho cô.

Lần đầu ngồi chuyên cơ, cô không có tâm trạng ngắm nghía. Ghế ngồi rất êm nhưng cô lại chẳng muốn ăn. Miếng bít tết tiếp viên bưng tới, cô chỉ cố gắng ăn được ba bốn miếng đã dừng.

Tần Bác Lễ tựa một tay lên thái dương, nghiêng đầu nhìn sang, giọng điềm đạm:

“Vì người đàn ông đó mà hao tâm à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc