Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô không ngờ anh sẽ hỏi thẳng, kinh ngạc khẽ hé môi. Ánh đèn phản chiếu lên vành môi thấm nước trái cây, long lanh một lớp sáng mỏng.
Đôi mày vô thức chau nhẹ. Đáy mắt trong veo không vương tạp niệm, ánh nhìn ngước lên giống như chú mèo nhỏ đang cầu một cái xoa đầu dỗ dành.
Mi mắt cụp xuống, đầu cũng cụp theo trông khá là ủ rũ.
Có lẽ vì quá mệt, không còn sức để giữ mình căng chặt trước mặt anh, cô bật ra chút cáu kỉnh:
“Em đâu có.”
Yết hầu anh khẽ lăn. Tần Bác Lễ đặt tay lên tập hợp đồng trên bàn, lạnh nhạt lật một trang, giọng thong thả:
“Không có thì ăn nốt miếng bít tết đấy đi.”
“…”
Cố Tĩnh Vãn ỉu xìu cầm dao nĩa, trong bụng thầm lườm.
Đến Cố Trì còn chẳng nghiêm túc đến thế, có bao giờ quản cô ăn nhiều hay ít đâu.
Cô cố gắng ăn hết phần bít tết. Chuyến bay trôi qua được nửa chặng, cô gọi một ly vang, nhấp vài ngụm, xua bớt cơn mỏi.
Trên máy bay có mạng. Lúc tới nơi cô để điện thoại im lặng, giờ mở lên, tin nhắn ào ạt như lũ.
Hạ Nghiên:
“Trời ơi, mình chịu thua, sếp cậu đẹp trai quá! Nhìn từ xa mà mình muốn hét lên luôn.”
“Khí chất với nhan sắc đó, cậu không biết trong khán phòng có bao nhiêu người trợn tròn mắt đâu.”
“Người thật còn đẹp hơn trên TV!”
Cố Tĩnh Vãn bất lực, gõ lại một chữ:
“Háo sắc.”
Còn lại là tin của Lương Hữu Cảnh:
“Anh với Lạc Ninh chỉ là bạn. Một năm nay không có liên hệ gì với nhau cả. Gần đây phim cô ấy phát sóng không được như kỳ vọng nên đến tìm anh, muốn anh và cô ấy hợp tác lần hai để tăng thêm nhiệt và đẩy CP.”
“Anh không đồng ý.”
Tin cuối là một đoạn thoại. Ngón tay Cố Tĩnh Vãn hơi run, bấm mở. Giọng anh ta êm nhẹ, qua tai nghe đầy chậm rãi và từ tính.
“Cố Tình Vãn, anh thích em. Rất thích, rất rất thích. Làm bạn gái anh nhé?”
Anh ta nói rất khẽ:
“Không cần phải trả lời anh ngay. Ngày kia anh sang Hồng Kông. Dù em đồng ý hay không thì anh cũng muốn gặp mặt để trực tiếp nghe câu trả lời của em.”
Tim như bị ai đó khẽ bóp, từng tia tê chua nhỏ li ti lan ra.
Cô mím môi, đặt điện thoại xuống bàn, cụp mi. Hàng mi dài che khuất ánh mắt, không ai đoán nổi cô đang nghĩ gì.
Tần Bác Lễ liếc qua rồi thu mắt về. Nửa gương mặt anh khuất trong bóng tối, đường xương hàm sắc đến gai người, cả người toả ra áp suất lạnh và nguy hiểm.
Đêm nay cô ngủ không ngon. Cố Tĩnh Vãn chợt bừng tỉnh vô cớ, tim nhen một luồng bất an như dông tố kéo đến. Khó khăn lắm cô mới chợp mắt lại.
Tám giờ sáng, Tần Bác Lễ ngồi trong phòng ăn dùng bữa. Đầu âm ỉ nhức. Đuôi mắt anh trĩu xuống, nén đi một tầng uể oải trầm nặng; sự ôn hòa nho nhã thường ngày bị bóng tối phủ lấp, lộ ra vài phần sắc lạnh.
Phòng ăn yên ắng, nên tiếng bước chân nhẹ cũng nghe được.
Anh biết là ai, đến cả mắt cũng không nhấc. Nhưng khi tiếng bước chân tới gần, anh ngửi thấy mùi hoa dành dành quen thuộc.
Mày anh khẽ nhíu, ngẩng đầu. Tần Tô Kỳ vẫy tay, cười híp mắt:
“Anh hai~”
Vòng tay kim cương lấp lóa dưới nắng.
Tần Bác Lễ thản nhiên:
“Đổi mùi nước hoa.”
“?”
Tần Tô Kỳ tủi thân:
“Em có xịt đâu!”
Cô cúi ngửi tay mình:
“Là kem dưỡng thể. Em hỏi chị Tiểu Vãn mùi chị ấy dùng rồi mua theo. Không thơm à?”
Chậc.
Gu của anh hai thật là…
Tần Bác Lễ đứng dậy, lướt qua cô, nhạt giọng:
“Mùi hương trên người cô ấy thì thơm, em bôi lên lại không thơm.”
Đoàn xe đã chờ sẵn ngoài cổng. Chu Hoài đứng cạnh mở cửa.
Tần Bác Lễ ngồi vào, bóp nhẹ ấn đường, khép mắt nghỉ. Chu Hoài lên ghế lái, xe lăn bánh.
“Lương Hữu Cảnh bay chuyến chín giờ, khoảng mười hai giờ trưa nay sẽ đến Hồng Kông. Tôi tra được anh ta bao trọn một nhà hàng, từ sáng nay bắt đầu có hoa tươi chuyển tới liên tục dùng để trang trí.”
Cũng chịu khó.
Hẹn ngày mai với Cố Tĩnh Vãn, thế mà hôm nay anh ta đã chuẩn bị.
Tần Bác Lễ “ừ” khẽ.
Không lạnh cũng chẳng ấm.
Chu Hoài nhìn thẳng phía trước.
Xa xa bầu trời lại dày mây đen, có lẽ sắp đổ mưa lớn.
Cố Tĩnh Vãn chín giờ mới tỉnh.
Cô rửa mặt xuống lầu. Tần Tô Kỳ ngồi trong phòng khách xem TV chờ cô, cười tươi rói:
“Dậy rồi à.”
Liếc một cái đã biết cô ngủ không ngon:
“Quầng thâm hơi rõ đấy.”
Cố Tĩnh Vãn xoa nhẹ má. Biết giờ này Tần Bác Lễ đã lên tập đoàn Thịnh Tấn, cô yên tâm ngồi xuống cạnh Tần Tô Kỳ:
“Hôm nay có cần phải trang điểm cho em không?”
Tần Tô Kỳ gật đầu:
“Em hẹn trà chiều với Phó Thư.”
Cô đã hơi “nghiện” được Cố Tĩnh Vãn trang điểm:
“Chị đi đến đấy với em nhé?”
Cố Tĩnh Vãn cười:
“Thôi để lần khác.”
Giữa cô và Phó Thư có xích mích, cô mà xuất hiện thì khả năng cả buổi chiều kia khó mà vui vẻ.
Nghe thấy cô không đi, Tần Tô Kỳ cũng mất hứng.
Nói chuyện với Phó Thư mệt lắm, không phải kiểu nghĩ gì nói nấy, cứ vòng vo, lại hay nói về chuyện người khác trước mặt cô, khiến cô thấy khó chịu.
Cô nghĩ một lát rồi nhắn cho Phó Thư hủy hẹn.
“Vậy chiều em về Vịnh Nông Thủy ăn cơm với mẹ.” Tần Tô Kỳ nói.
Thấy Cố Tĩnh Vãn cũng chưa nghỉ lại sức, cô ấy bảo cô ở Bán Sơn ngủ bù.
Trời âm u cả buổi. Cuối cùng thì cơn mưa như trút đổ xuống, chớp giật sấm rền, hạt mưa to dội xuống lá xanh, chao nghiêng theo gió.
Tần Tô Kỳ lười đội mưa về, nên tối nay ngủ lại Vịnh Nông Thủy.
Còn Giang Sơ thì do thời tiết xấu, máy bay hạ cánh khẩn ở thành phố Ngọc Giang, dự kiến sáng mai mới có thể bay tiếp.
Nhà họ Tần thu xếp đâu ra đấy. Vừa biết tin máy bay hạ cánh khẩn, họ lập tức đặt khách sạn, cử người đón Giang Sơ an toàn tận nơi.
Cô ấy cảm động đến nỗi:
“Hay là bọn mình bám lấy nhà họ Tần cả đời đi?”
Cố Tĩnh Vãn bật cười.
Vừa gọi cho Giang Sơ xong thì người hầu gõ cửa mời cô xuống dùng tối.
Nhà họ Tần coi lễ nghi như được khắc vào xương. Cô xuống phòng khách, Tần Bác Lễ đã ngồi vào vị trí quen thuộc, kiên nhẫn chờ cô.
Tháng trước cô vừa tới đây cũng vậy.
Dù địa vị cao, nắm mạch kinh tế cả Hồng Kông, quyền thế ngập trời, nhưng anh vẫn không ngại chờ.
Cố Tĩnh Vãn tinh ý nhìn thấy anh bóp ấn đường, dường như không khỏe.
Cô do dự vài giây, khẽ bước đến ngồi. Đối diện đôi mắt sâu thẳm của anh, cô dịu giọng:
“Chào Tần tiên sinh.”
Mùi dành dành thoang thoảng dâng lên, như làm dịu đi cơn đau đầu. Ấn đường Tần Bác Lễ nới lỏng. Anh gật nhè nhẹ.
Cô gái nhỏ không phải loại “ăn cháo đá bát”. Cô mím môi, ánh mắt đưa sang mang theo lo lắng:
“Anh thấy không khỏe sao?”
Tần Bác Lễ hờ hững:
“Cô Cố… đang quan tâm tôi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
